[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 2 –

[ Chương 2 ]  KỲ VƯƠNG

“ Ai ?” – Kim Chung Vân giật mình hét lớn, âm sắc ấm áp mang chút hàm ý tức giận pha lẫn dọa nạt.

Tức thì một thân ảnh lướt như cắt gió,  từ trên ngọn cây nơi Chung Vân vừa nằm, xoay một đường  đẹp mắt đáp xuống trước mặt Kim Chung Vân. Ách, hình bóng này dường như làm tiểu Lục Lục hơi thảng thốt.

Trước mắt Kim Chung Vân là một thiếu niên tuổi phỏng còn rất trẻ. Thiếu niên da trắng như tuyết dạ sơn, mắt to tròn long lanh màu hổ phách, cánh mũi nhỏ thanh tú và đôi môi hồng nhuận màu hoa đào vênh vênh kiêu kì. Thiếu niên vận một thân y phục lụa trắng, trung y là loại lụa tơ tằm mun đen, ngoại sam là loại vải dệt nhìn cũng biết giá trị không hề thấp, tay áo, vạt áo từng cành mộc lan ánh ngời chỉ bạc tinh tế điểm tô.

Thiếu niên như tiên nữ, một bước đến lay động lòng người. Thiếu niên tiến lên một bước, Chung Vân lùi lại một bước. Gió xào xạc tung bay mái tóc màu hạt dẻ mỏng như tơ. Mỹ quan thanh tú trên gương mặt thiếu niên giờ đây bỗng bị lu mờ bởi cơn gió ngây ngốc. Từng lọn tóc dài mượt  bị gió thổi rối bay như mê dược làm nhãn nhĩ người ta không thể thối rời.

“ leng keng … leng  keng …” – Chuông bạc nhỏ trên dây buộc tóc cũng bị gió thổi, vang lên thứ âm thanh tinh khiết mê đắm lòng người.

Trong khoảnh khắc đóa hoa trắng đáp xuống trước mặt , Kim Chung Vân dường như lạc vào một khoảng không chênh vênh khó diễn tả.  Thời điểm mái tóc nâu phất phơ trong gió, trai tim ngây ngô của y bỗng đập rộn ràng. Hai mươi năm sống trên cõi đời, chưa bao giờ Chung Vân  sợ hãi trước điều gì, vậy mà giờ đây dưới một thiếu niên mỏng manh nhỏ bé, từng dòng huyết mạch trong người y đang sục sôi không ngừng, y có thể cảm nhận rõ dưới kiện y phục xanh thẵm của y, từng mảng lông mao đang dựng đứng căng cứng, cơ trong người y cũng vùng vẫy co rút, Chung Vân nhíu mày khó hiểu với loại cảm giác mới mẻ này. Đôi mắt đen sâu thẳm xoáy vào thiếu niên đối diện ra chiều đánh giá, thời gian chầm chậm trôi qua căng thẳng ngột ngạt tột cùng.Cuối cùng, Kim Chung Vân thở mạnh, trưng ra vẻ mặt nham nhở hết chỗ nói, âm sắc ấm áp bỗng chốc nhừa nhựa mùi lưu manh.

“ Ah ~~~ , tiểu mỹ nhân, ngươi có muốn làm vợ ta không?”

“ Con bà nhà ngươi ..” – Thiếu niên áo trắng hét một câu chữi thề làm chim muôn bay toán loạn. Câu đầu tiên y làm Chung Vân tức giận, câu thứ hai cất lời y làm Chung Vân sửng sốt.  Y rướn to đôi mắt vốn không to, vẻ mặt ngạc nhiên cực độ có lẽ vì vẫn chưa hiểu cục diện hiện thời , cớ làm sao từ cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu kia lại toàn nhả ra toàn “lời hay ý đẹp”. Thiếu niên áo trắng vẫn tiếp tục tức giận bức xúc, gương mặt thanh tú bỗng chốc đỏ gay , mắt phượng sắc lẽm đánh một đường bén ngọn lên người Kim Chung Vân, từng câu từng lời sặc mùi  mỉa mai đay nghiếng “Trên đời này lão tử căm ghét nhất chính là ai gọi lão từ bằng những từ ngữ ủy mụy, xem ra nhà ngươi cũng gọi là có chút tư chất thiên hương, có muốn làm nha hoàng theo hầu lão tử hay không?”

Dứt lời thiếu niên áo trắng cười khanh khách khoái chí, xem chừng hắn đắt ý đến mức ngửa cổ lên trời mà cười một tràng rõ to. Bờ vai thanh tú rung lên hết đợt này đến đợt khác, cái chuông nhỏ nơi dải lụa buộc tóc cũng khẽ ngâng vang. Thiếu niên xinh đẹp như tiên, miệng mồm như quỉ kia đích thị là Kỳ Vương – Kim Lệ Húc.

Kim Chung Vân đóng băng, toàn thân cứng ngắt, mấy chục năm sống trên đời ngoài lão sư phụ ra, chưa bao giờ hắn bị ai khi dễ như bây giờ. Tạm thời hắn đang quằng quại trong bàng hoàng, đóa hoa trắng hắn đang định hái lại khen ngợi hắn là “quốc sắc thiên hương” và còn mồi chài ngỏ lời muốn hắn làm nha hoàng cho y nữa. Hận này, nhục nhã này có mang ra sông Trường Giang rửa cũng không sạch mùi.  Người Chung Vân run run vì giận dữ, đến khi định thần lại thì Lệ Húc đã áp sát, bắt đầu sờ soạn “nha hoàng của y” rồi.

Bàn tay thon dài trắng muốt như hoa lê lướt một đường duyên dáng xuống gò má màu mật rắn chắc , hắn giật mình vì thân nhiệt cực thấp từ bàn tay đó, cái lạnh băng lãnh làm tim y bỗng xiết chặt không ngừng, dòng máu nóng len lỏi chạy nhanh trong lòng ngực, khát vọng sưởi ấm đôi tay này chực dâng trào trong tâm khảm Kim Chung Vân.

“Nga~ … ngươi, càng sờ càng thuận mắt lão tử. Tiểu nha hoàng à, ta gọi ngươi là gì đây?” – Giữ nguyên phong thái lưu manh giễu cợt, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ hứng thú tột cùng, Lệ Húc ôm cổ Chung Vân nhảy cẫng lên sung sướng, lần vào đô thành này thực may mắn ah~, vừa mang được công chúa về làm lão bà, vừa bắt được một nha hoàng thực sinh đẹp, lời to lời to.

Mặt Chung Vân tối sầm nhưng lại sáng lên trong tức khắc. Không cần nói cũng biết cái đầu giảo hoạt của y vừa nghĩ ra một kế hoạch chẳng đứng đắn là bao. Cái nhếch mép cười đầy xấu xa toan tính, Chung Vân cười ha hả vang vọng khắp một vùng.

“ Ta họ Kim , tên là Chung Vân. Vì ngươi là vợ ta nên cứ gọi là ta Chung Vân cũng được, Chung Vân hoặc Chung Vân tướng công đi nha” – Chung Vân cười hăng hắc, có chút ngượng ngùng khi nói ra nhân xưng này.

Lệ Húc đang bá vai bá cổ Chung Vân thì ngây người nhìn y , hắn dơ tay cốc lên đầu kẻ khôi ngô óc bã đậu trước mặt .

“Ta phi ! Tướng công cái rắm, nha hoàng láo lếu,  có tin lão tử hoạn ngươi không. Ngoan, hầu hạ gia gia cho tốt, gia gia lấy được lão bà về nhất định cũng không khi dễ ngươi. Ta là Kim Lệ Húc, tên của ta là ánh nắng ban mai rực rỡ, nha hoàng như ngươi phải nhớ kĩ gia gia là mặt trời duy nhất của ngươi nghe chưa” ( em Húc thiệt bá đạo LMao~ )

Kim Chung Vân tức muốn thổ huyết, tên nhóc này cái gì mà một tiếng gia gia, hai tiếng nha hoàng. Hắn rõ ràng mang lời của y quăng đùng xuống biển. Tiểu tử láo cá này y nhất định sẽ trừng trị một lần cho chừa tội nghênh ngang, người xưa có câu “dạy con từ thưởu còn thơ, dạy vợ từ thưởu bơ vơ mới về”.

Nghĩ là làm, Kim Chung Vân nắm lấy bàn tay đang dở trò trên mặt mình ra, một quyền định bụng thu cả thân ảnh trắng toát vào lòng. Hắn giật mình vì nhận ra Lệ Húc cũng biết võ, đôi bên dằng co so cước hơn 50 chiêu.

Chung Vân nhíu mày đánh giá công phu của Lệ Húc, đừng nhìn dáng người nhỏ nhắn mà coi khinh, hắn hoàn toàn không phải là hạng tầm thường tí nào cả, quyền cước không nhiều lực nhưng rất thâm hiểm, toàn cục lấy nhu khắc cương mà đi quyền. Thế nhưng Kim Chung Vân là ai chứ, hắn không đơn thuần chỉ là một Kỳ Vương cả đời xoay quanh bàn cờ. Lão sư phụ của y là điển hình cho một kẻ phi thường giảo hoạt, đối phó với trăm ngàn trò nghịch ngợm của sư phụ đã tôi luyện hắn thành một kẻ võ công cao cường lúc nào không hay. Chung Vân vừa đánh vừa nham hiểm dồn Lệ Húc vào một bụi dây gai lớn, quyền cước áng chừng chỉ trêu ghẹo chứ không muốn đả thương đối phương.

“Cẩn thận”

Kim Chung Vân hét to giơ chân ngáng đường Lệ Húc, Kim Lệ Húc mất thăng bằng sắp sửa ngã bật ra phía bụi dây gai, ngay lập tức Lệ Húc cảm nhận được một luồng gió quét ngang, vòng tay to lớn của Chung Vân giữ chặt, tung cả hai lên không trung, xoay Lệ Húc mấy vòng vào sâu trong lồng ngực hắn. Vuốt mồ hôi, Kim Lệ Húc thở phào nhẹ nhõm, một tí nữa thôi là khuôn mặt xinh đẹp của y thủng lỗ chỗ mất rồi.

Kim Chung Vân cười tít mắt mãn nguyện, hắn mãn nguyện vì Lệ Húc không phát hiện ra mánh khóe lưu manh vừa nãy, đóa hoa trắng xinh đẹp đang nằm gọn trong vòng tay của hắn, một tay xiết chặt cái eo nhỏ, tay kia xoa xoa đầu, trộm ăn đậu hũ tiểu mỹ nhân. Chung Vân cất lời hỏi han giọng đầy sủng nịch

“ Ngươi có sao không? Sao lại bất cẩn như vậy chứ? … ah……. Ngươi … làm cái gì đó?” – Chung Vân bật ra xa, trợn ngược mắt kinh hãi nhìn Lệ Húc. Tiểu tử này, con người này, hắn, hắn cư nhiên vừa rồi, chính là sờ mông Chung Vân ah~~~

“ Hắc hắc ….” – Kim Lệ Húc cười đê tiện, mắt hổ phách to tròn chớp chớp ngây thơ “ Ta xin lỗi nga~, thói quen của ta thôi, ta mồ côi mẹ, từ nhỏ một tay thân phụ nuôi nấng ta, thân phụ ta nam tử hán đại trượng phu đương nhiên việc nhà không khéo. Ta lại khó nuôi, hay quấy khóc, y chẳng biết làm sao mà giỗ nên đành giơ mông ra cho ta sờ. Uhm, trở thành thói quen, mỗi khi ta sợ hãi hay vui mừng gì, liền lấy việc sờ mông làm biểu lộ. Vừa rồi ta có hơi hoảng, nên … ách .. nếu thất lễ, ta ngàn vạn lần xin lỗi ngươi ”

Chung Vân nghiêng đầu nhìn Lệ Húc “Ngươi, cái trừ cái mặt đẹp như tiên nữ ra còn lại ăn nói thô thiển, hành động biến thái …Ngươi, thật sự là lừa tình quá đi mà” – Chung Vân to tiếng bức xúc. Quả này, hắn đúng là gặp phải oan nghiệt rồi nha.

“ Lão tử thiến ngươi, đã bảo không được dùng mấy từ ngữ gớm ghiếc đó nói về lão tử” – Lệ Húc tức giận không kém, giơ chân đá vào ống quyển Chung Vân. Đá xong xoay người cong môi hờn dỗi, điệu bộ này thực sự là tột cùng khả ái mà.

Kim Chung Vân nuốt nước bọt nhìn cánh môi đào mềm mượt, dằn lòng kiên nhẫn cho kế hoạch dài lâu, giục tất bất đạt, nhất định làn môi kia, đôi mắt kia, vai gầy kia, tất cả sẽ là của y. Đến lúc đó y sẽ chuyên tâm tu luyện thật chăm chỉ, làm một tăng sư ngày ngày niệm kinh phật, “ăn đậu hủ” sống tích đức đến cuối đời. Ha hả hà ha.

.

.

.

.

Thoắt cái mặt trời đã lên đỉnh đầu, Kim Chung Vân và Kim Lệ Húc sau  một hồi náo loạn dành quyền khi dễ chợt nhận ra rất yêu thích tính cách của đối phương, cả hai thỏa thuận tạm gác lại vấn đề ai là vợ , ai là nha hoàng. Cùng ngồi dưới gốc cây mang lương khô ra vừa ăn vừa tán gẫu. Chung Vân cắn một ngụm lương khô lớn, vừa nhai vừa hỏi chuyện Lệ Húc của y ( ở đâu ra “của y” nhanh ghê LOL~~)

“ Tiểu Húc,  ngươi đang đi đâu thế?”

“ Ta đi kiếm vợ ah” – Lệ Húc vừa nhét một miệng đầy trái đào, vừa nhồm nhoàm nói

Kim Chung Vân có chút giật mình, cái gì cơ chứ, đi kiếm vợ á. Vợ của hắn cư nhiên lại có ý định đi kiếm vợ, cái đôi gian phu dâm phụ này, ách … vợ của vợ gọi là gì? “ gian phụ dâm phụ” … cũng không đúng. Kim Chung Vân thấy có chút kì quái, nhưng y chưa tìm được danh xưng gì cho đúng trong hoàn cảnh này, chỉ biết khi nghe Tiểu Húc nói muốn tìm vợ, trong lòng y dường như có một cỗ nhiệt khí khó chịu bùng lên, mũi y cay cay mùi dấm chua.

“Kiếm ở đâu cơ?” – Chung Vân bình tĩnh gằng giọng hỏi tiếp.

Kim Lệ Húc không nói gì, tiếp tục chú tâm ăn, quăng sang cho Chung Vân một tờ cáo thị. Mắt bé Chung Vân cố mở to tập trung đọc nội dung tờ giấy nhàu nhĩ, đến cuối y bỗng thở phào cười nhếch môi. Chung Vân bỗng thấy trời hôm nay phi thường diễm lệ, gió hông nay phi thường đáng yêu và ngay cả người viết cáo thị này cũng phi thường hảo hán ( em Vân yêu quá hóa khùng rồi =))))))))))) toàn nói nhảm )

“Tiểu Húc, ngươi thật hồ đồ, ngươi làm sao có thể là phò mã được cơ chứ” – Chung Vân ngân nga, thanh âm cợt nhả.

“ Được…” – Kim Lệ Húc dứt khoát, lấy khăn lau tay sau khi sử lí xong mớ đào đầy ắp, nói xong lại lục tay nảy lấy ra một cây tăm thực dài, ngón tay thon trắng nõn đưa tăm khảy khảy ra chiều huênh hoang hết sức

“ Không được” – Chung Vân nhún vai

“ Được” – Lệ Húc giãy đành đạch phản đối

“Không được”

“Được”

“Không được”

Mắt to nhìn mắt nhỏ, không bên nào chịu thua bên nào

Lệ Húc gắt gỏng, tai đỏ kè nhìn Chung Vân tức giận “ Ngươi, nha hoàng Kim Chung Vân, ngươi nói xem tại sao bổn gia gia lại không thể làm phò mã … Lão tử đây chính là …”

Cùng lúc đó Kim Chung Vân cũng cất tiếng nhẹ tênh. Hai thanh âm một trầm, một thánh thót cùng cất lời tưởng chừng là sự hòa âm tuyệt diệu. Trưa vàng óng của một ngày đầu hè mát rượi, thung lũng Kỳ Thổ bỗng nổi gió ầm ầm ….

“ Ta là Kỳ Vương Kim Chung Vân” – “ Lão tử là Kỳ Vương Kim Lệ Húc”

————- Kết Chương  2 ———————

Tiểu Phong chim lợn: :) )))))) aw~~ lâu quá mới gặp mọi người, chẳng biết mọi người có còn nhớ hay đã quên Chướng Chướng đáng yêu này T^T~~~   Đáng lí chương 2 chắc độ tuần sau mới post, nhưng hôm nay đi xuống đồng bằng có tí việc, sẵn tiện mang usb mà post luôn. Hắc hắc …..

Vậy là em Húc và Vân ca đã chính thức gặp  nhau rồi na~ …. mặc dù tình cảnh có hơi hỗn loạn :”> cũng không biết việc xây dựng tính cách nhân vật như thế này có lãnh đất đá của nhà YW shipper hay không =________= anw, vì từ xưa đến nay Tiểu Húc trong lòng ta Chướng ta chưa bao giờ ngoan hiền cả, quả này phải xem như là 1 lần em nó vùng lên đi ha =)) Đừng nghĩ mấy lời vừa rồi đủ làm Vân Ca tức tối, những chương tiếp theo còn hứa hẹn nhiều trò khiến Vân thổ huyết nữa cơ … hê hê ~~~

Chương 3 hổng biết khi nào sẽ lên sóng :”> … lại chờ một ngày bạn Chướng tìm nơi có điều kiện đã nha~ …. tại bạn Chướng đang đi tu á, k đèn k điện k mạng k miết, huhu, thiệt là hảo hoàn cảnh luôn T^T~~~~.

.

.

.

.

Yêu mn~~~~

3 thoughts on “[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 2 –

  1. em “tào” s *cúi đầu*
    Nào giờ toàn đọc chùa, nay em mới vác mặt lên com *nhăn răng*
    em là em kết fic này lắm nga~
    Hình tượng Úc nhi và cả cách hành văn của s nữa, mượt lắm cơ xD~~ *ôm hun*
    Ban nãy em có com 1 cái dài thật dài nhưng k biết sao lại mất TT^TT bao nhiêu ý mất hết :”(
    “Cuối cùng, Kim Chung Vân thở mạnh, trưng ra vẻ mặt nham nhở hết chỗ nói, âm sắc ấm áp bỗng chốc nhừa nhựa mùi lưu manh.

    “ Ah ~~~ , tiểu mỹ nhân, ngươi có muốn làm vợ ta không?”

    “ Con bà nhà ngươi ..” – Thiếu niên áo trắng hét một câu chữi thề làm chim muôn bay toán loạn.”
    ~~> chỉ có thể là Vân Húc!! Sáng bừng một sức sống, tự tin khoe tính cách nha~~
    Úc nhi dữ dội và Vân ca gian manh ~ > Kì phùng địch thủ, kẻ cắp gặp bà già *lăn lộn*
    Sớm sớm về lại đồng bằng post cho em coi ké nghen ss *dụ dỗ*
    e là e thưng s lắm á : )*
    Nice days nghen ss ^^~ saranghae~~

    p/s: vài chỗ còn sai chính tả nha ss😀

    • cảm ơn e đã thích, vì lúc này ss chưa có beta nên lỗi type nhiều lắm, hôm nào ss rãnh sẽ tổng sửa chữa lại ^.^

      bộ này ss đã viết xong quyển 1 rồi. Kết cục không vui lắm đâu, hy vọng là k bị ăn gạch, hehe. SS sẽ canh time rồi post sớm🙂

  2. Pingback: Tổng Hợp List Fanfic YeWook~ Hing | ♛ Mon Cloudsomnia ♛

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: