[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 3 [THƯỢNG] –

CHƯƠNG 3:        ĐỐI ĐẦU [ THƯỢNG ]

 

“ Ta là Kỳ Vương Kim Chung Vân” – “ Lão tử là Kỳ Vương Kim Lệ Húc”

 

 

Chung Vân nheo mắt nhìn Lệ Húc, ánh nhìn mang vô vàng tiếu ý. Uy, tiểu tử  giảo hoạt này, quả nhiên là biết tỏng thân phận của y, lại thêm ý định theo dõi trêu chọc y, phải chăng quả thực ngay từ ánh mắt đầu tiên thấy y đã muốn “nhất kiếm chung tình” ? ( Haizzz, Vân ca, anh quả là uống Fristy nhiều quá rồi =.=”)

 

“ Hỗn đản! Ngươi dùng ánh mắt gì nhìn ta đó, lão tử hoạn chết ngươi bây giờ” – Kim Lệ Húc hung hăc quát tháo Chung Vân, cái đầu tinh ranh thực tế bắt đầu hoạt động xem con người trước mặt xưng “ Kỳ Vương” là có ý gì. Nghĩ tới nghĩ lui mấy lượt vẫn là không lí giải căn nguyên mọi chuyện thực hư ra sao.

 

“Uy …. Chung Vân ah~ ” – Lệ Húc nghé mắt về phía thân ảnh đối diện, khều khều, giọng nhỏ xíu như tiếng tiểu miêu.

 

 

Chung Vân giật nảy mình, co chân tỏ thái độ cảnh giác lẫn trêu ghẹo “ Nga~, tiểu lưu manh nhà ngươi, tự dưng lại ăn nói nhu nhu như nữ nhân, dọa ta tăng huyết nha”

 

Đánh đường mắt sắc lẽm nhìn Chung Vân, cánh môi anh đào của Lệ Húc khẽ cắn chặt, ước át mĩ lệ khôn chừng. Lại nói, nhìn đi nhìn lại, tên vai u thịt bắp Kim Chung Vân tuy ăn to nói lớn nhưng lâu lâu cũng có những nhận xét thực chính xác nha. Kim Lệ Húc kia ngoại trừ những lúc cất tiếng bô bô, còn lại từ gương mặt khả ái đến dáng vẻ phi thường khả ải đích thị làm người ta ngơ ngơ ngẩn ngẩn mà. Mỗi cái bĩu môi nhẹ tựa gió thoảng, trái tim Kim Chung Vân bỗng đập liên hồi. Tính ra chưa đến một ngày đêm từ khi quen biết Kim Lệ Húc, tâm hồn ngây ngô của Chung Vân bỗng lớn thực nhanh, biến chuyển và trường thành thực nhanh.

 

 

Kim Chung Vân là một hài nhi mồ côi, hai chữ mồ côi là vì sư phụ áp chế bắt y ghi tâm,  cha nương y gia cảnh khó khăn lại đông con, y lại hiếu động. Năm lên sáu y chơi với bạn bè, nhỡ tay đánh đứa trẻ con của quan huyện hống hách, chuyện cỏn con tưởng vô hại, cha nương y lại sợ quan huyện kéo người đến hề hấn, nên quyết quyết mang y bỏ vào rừng, coi như chưa bao giờ sinh đứa con là y.

 

Đứa trẻ ba tuổi cũng không đủ khả năng nhớ tên, sư phụ nhặt được y về, không hiểu vì sao lại mang họ Kim áp lên cuộc đời y. Họ Kim tên Chung Vân, đám mây tuấn lãng thủy chung họ Kim. Sau này lớn lên khi đủ nhận thức, đôi khi Kim Chung Vân nghĩ đến tên mình mà cười thầm, đã là mây thì có khi nào thủy chung một chỗ?

 

Chung Vân cứ thế lớn lên trong tình yêu và nền giáo dục nghiêm khắc của sư phụ, từ lúc sáu tuổi đến nay y chưa một lần phát hệ hai chữ  “cha – nương” , người y thương yêu nhất là sư phụ, kính trọng nhất là sư phụ, nể phục nhất là sư phụ, mang ơn nhất là sư phụ, đáng sợ nhất là sư phụ, gia đình của y là sư phụ. Y lớn lên tư chất hơn người, ngày ngày đánh cờ  và luyện võ.Thi thoảng sẽ có người đến thách đấu thi triển giải thế cờ, một thi thoảng khác sư phụ Chung Vân nổi hứng sẽ mang y vào sâu trong rừng săn bắn luyện công. Hai người một thầy một trò túc tắc sống mười mấy năm êm êm đềm đềm.

 

 

 

 

 

So về tướng mạo Kim Chung Vân hoàn toàn đối lập với sư phụ y, Chung Vân thân hình cường tráng, làn da trắng hồng, tóc đen mắt đen, anh tuấn phiêu dật. Một bước tiến sáng bừng xuân xanh, một bước chạy chim muôn lộng loạn. Bản thân từ lúc nhỏ phi thường yêu thích màu xanh, sư phụ Chung Vân luôn sủng nịch gọi y hai tiếng “ tiểu Lục”.

 

 

Lại nói về sư phụ của Kim Chung Vân. Nuôi dưỡng học trò anh tuấn bao nhiêu, bản thân mình lại phi thường kiều diễm bấy nhiêu. Hắn nguyên lai được mọi người gọi một mạc danh kính cẩn  “ Hy Vương”, chữ Hy không hề nằm trong tên hắn, cho đến bây giờ cũng không một ai hiểu được chữ Hy đó từ đâu mà ra. Từ “phiêu đãng” miêu tả một cách chính xác con người Phác Chính Thù, cảm tưởng nếu không phải hài tử mà hắn yêu thương còn hiện hữu, chắc chắn không một ai có thể níu hắn khỏi trần gian. Hắn cư nhiên luôn vận một kiện y phục trắng toát, làn da trắng xanh tưởng như trong suốt đến mê người, Phác Chính Thù chính là mang vẻ đẹp trong veo như bạch ngọc, mắt phượng mày ngài không thể so sánh với lúm đồng tiền cạnh cánh môi đẹp tựa bạch liên, hắn kiệm lời, hắn hạn chế giao tiếp. Ngoài lúc chọc phá tiểu hài tử đáng yêu, hắn luôn trong trạng thái lửng lửng lơ lơ, mắt nhìn vô định.  Phác Chính Thù – cành đỗ quyên tuyết cao cao.

 

 

 

 

Bởi lẽ lớn lên dưới sự giáo huấn của con người lạnh lùng tuyệt sắc Phác Chính Thù, Kim Chung Vân sớm bị dưỡng sinh hư với thói coi thường nhân tình thế sự. Sư phụ y cư nhiên quá suất chúng, y lại lấy sư phụ làm thang so sánh cấp bậc nhìn người. Thành ra đi tới đi lui trong đầu y luôn nhìn mọi  người bằng nửa con mắt. Hiện tại gặp Kim Lệ Húc, vẻ đẹp mĩ lệ Chung Vân không khỏi một đợt chấn động trong lòng.  Đẹp đương nhiên y đã từng gặp rất nhiều mỹ nhân đẹp ah, năm mười sáu tuổi sư phụ mang y đến kĩ viện để luyện “ thượng giường hạ pháp” ( =)] ) , thế nhưng loại công phu trên giường lạ lưu chẳng phải y đã sớm đọc được trong hạ hạ kinh thư ( chính là sách đen LOL~) rồi sao. Lại thêm cảm giác phi thường chán ghét mùi phấn son lòe loẹt, nhìn cô nương áo xanh áo đỏ mắt phượng mày ngài bỗng làm Chung Vân không khỏi buồn nôn. Y phi thẳng về nhà trút mọi tâm tình cho sư phụ, chỉ thấy Phác Chính Thù thở dài nhu nhu đầu Chung Vân

 

 

“ Tiểu Lục, ta dưỡng ngươi thành Kỳ Vương chứ nào muốn bồi cả khuynh tính, ngươi … giống ta như vậy chẳng tốt đẹp đâu”.

 

 

Từ đó Phác Chính Thù không bao giờ nhắc đến việc mang Chung Vân đến tửu lâu hay gặp mặt cô nương nữa. Chung Vân cũng mang chuyện đó thả Hoàng Hà trôi mất, tự kỉ bản thân từ nay ngàn vạn lần không nên tiếp xúc với loại nữ nhân khiến mình buồn nôn kia, thật là hại y mấy ngày liền cứ nghĩ đến là chạy ra chạy vào mao xí mà.  ( =))))))))))))) Vân ca khốn nạn ah~)

 

 

 

 

 

 

 

 

“Uy, ngươi làm gì ngẩn tò te vậy” – Kim Lệ Húc ghé sát mặt Chung Vân chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn biểu hiện kì lạ của người đối diện, không hề biết hành động vừa rồi của mình thực có thể mang nam nhân đối diện bức tử tại chỗ.

 

 

Kim Chung Vân sau khi định thần đương nhiên bắn người ra xa. Y thấy rõ vừa rồi tim y như bị bóp nghẹn, bụng nghĩ thầm cái tên tiểu gia khỏa này phải chăng có luyện bùa ngãi gì lên người y? Chung Vân nuốt nước bọt thở mạnh lớn tiếng :

 

“ Không có gì, nói chung là tiểu bại hoại nhà ngươi thực tâm là có dụng ý gì với ta?  Ngươi cư nhiên lại dám to gan tranh danh hiệu Kỳ Vương với ta ah~”

 

 

“ Con bà nhà ngươi” – Lệ Húc tung cước vào mông Chung Vân “ Lão tử chưa tính sổ với nhà ngươi thì có. Kỳ Vương là thiên hạ tung hô cho lão tử, ngươi từ đâu lại ăn nói hàm hồ thế kia”

 

 

 

Kim Chung Vân vốn là loại nam nhân điềm tĩnh trong suy nghĩ, hắn đảo mắt vài vòng suy tính trước sau. Kỳ Vương đương nhiên là danh xưng nói về hắn, nhưng lần này phải tương kế tựu kế “nhất tiễn song điêu” ( một mũi tên trúng hai con chim :”> ) , vừa vạch mặt danh xưng tặc ( danh xưng tặc =)))))))))) kẻ trộm tên tuổi á LMao~), vừa cướp được tiểu mỹ nhân về hầu hạ hắn ah~. Khóe môi Chung Vân nhếch cao kiêu ngạo, hắn hướng Lệ Húc chậm rãi an bài

 

“Được, ai là Kỳ Vương đấu một ván rồi sẽ rõ, danh có thể cướp nhưng tài nào có thể sao?”

 

( ý Vân ca là tên tuổi có thể tùy tiện xưng, chứ tài năng thì không thể =)] )

 

 

 

“Hảo, đấu với ngươi một ván, ai thắng là Kỳ Vương, kẻ thua là xú tiểu cẩu” – Lệ Húc nghiếng răng kèn kẹt, chống nạnh nhịp nhịp chân thách thức. Ah~, dáng vẻ này, đến cả việc láo lếu cũng khả ái là sao!

 

 

 

 

 

 

“Nhưng hiện tại ta không mang theo bàn cờ ah~, ta trông hành lí của ngươi thì có vẻ cũng như ta. Vậy chúng ta  tự dàn trận mà đánh, ta sẽ vẽ bàn cờ ra đất còn ngươi mau tìm vài viên đá làm quân cờ đi ah” – Chung Vân gật gù tiếp lời, thanh âm trước sau duy trì ổn định, trầm ấm mê người.

 

 

 

Lệ Húc gật đầu đồng ý, nhún người thi triển khinh công li khai “ Một tuần nhang nữa gặp lại”

 

.

.

.

.

 

 

 

 

Khi Chung Vân hoàn tất bàn cờ trên đất cũng là lúc Lệ Húc quay về. Chỉ trong một tuần nhang, trên nền cỏ xanh um của thung lũng hàng chục đường cỏ bị cắt xén lộ phần đất nâu đỏ, vạch thành từng đường sắt lẽm trên bàn cờ. Bàn cờ ước chừng dài hơn ba thước, từng nét tung hoành thẳng tắp không sai một li, từ xa xa ôm đống đá đen trắng trên tay, Lệ Húc thầm gật gù đánh giá công phu Kim Chung Vân thực không tệ.

 

 

 

Kim Lệ Húc đáp mình xuống gốc cây nơi Chung Vân đứng, một luồng lốc nhỏ xoáy ngang tung bay tà đẹp đến ngẩn ngơ, đôi chân nhỏ nhắn tiếp đất có phần mê mị, mái tóc nâu mềm cuốn hút vô cùng, Kim Chung Vân ngây ngốc nhìn lần thứ năm trong ngày. Lệ Húc thảy đám sỏi hai màu đen trắng xuống đất, phủi phủi tay ghé mắt nói

 

“ Này ta tìm cạnh bờ suối, vừa hay có 2 loại màu sáng và tối. Ta tạm thời chỉ có thể mang được nhiêu đó, nếu thiếu ta sẽ lấy thêm. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ sớm bức ngươi đến thâu quan, mang ngươi ra ăn sạch sẽ thì thôi, hắc hắc”

( Thâu quan: Thuật ngữ trong chơi cờ vây, chỉ thời điểm tàn cuộc, ở đây tiểu Húc ý bảo Vân ca sẽ sớm bị hạ màn mà hổng cần nhiều cờ/

Ăn sạch sẽ: ăn ở trong cờ vây nghĩa là lấy quân :”> em Húc lợi dụng cụm từ đó để chơi chữ, ý dọa sẽ ăn sạch Vân ca cả nghĩa bóng lẫn đen …. Há há, ẻm thiệt là ghê gớm na~)

 

 

 

Lệ Húc hào hứng tuông một tràng, ngân quang sáng bừng ra chiều đang phi thường cao hứng. Lâu lắm rồi hắn mới được đấu cờ nha. Kim Chung Vân kia nhìn cốt cách quả không tầm thường, hy vọng có thể duy trì thời gian luận cờ lâu một chút, chiến lược thâu tóm cũng nên hạ lưu một chút,  khiến hắn bỏ chút công lực suy tính vậy mới thú vị ah~, hắn thực đã chán ghét đến tột cùng đấu với loại người ngu ngốc. Kim Lệ Húc xoay người tiến gần đến bãi đất nơi Chung Vân vừa vẽ bàn cờ, chốc chốc bỗng nhíu mày nhìn ngây ngốc. Bên kia Kim Chung Vân cũng tâm linh tương thông, nhìn đống sỏi trắng đen Lệ Húc vừa mang về ngây ngốc.

 

 

 

Một khoảng thời gian trôi qua, chẳng nghe bất cứ tiếng động gì ngoài tiếng gió. Dưới tán cây cổ thủ hai nam nhân tuấn mĩ ánh mắt đắm đuối, chính là đắm đắm đuối đuối nhìn phiến đất dưới chân mình ah~.

 

 

“ Con bà nhà ngươi, hỗn đản. Ngươi giở trò ti tiện gì nữa đây. Cư nhiên lại vẽ tượng kỳ san ?” ( san : nghĩa là bàn đá ah~, ý ở đây chỉ bàn cờ vây)

 

 

 

Chung Vân nhíu mày có chút mờ mịt, y hoài nghi “ Ta mới hỏi ngươi câu đó, cớ sao lại mang đá hắc bạch, loại này để chơi vi kì!”

 

 

 

 

Kim Lệ Húc nhìn Kim Chung Vân. Kim Chung Vân cũng thủy chung hướng Kim Lệ Húc. Lại nói,mắt to nhìn mắt nhỏ, ai nha, sự tình này có chút quen thuộc ah~.

 

 

 

“ Ngươi nói vậy là có ý gì?” – Lệ Húc nghi hoặc, hình  như có gì đó không đúng. “ Kỳ Vương này … chẳng phải …..”

 

 

 

 

“ Vi Kỳ Vương” – “ Tượng Kỳ Vương”

 

 

 

———-Kết chương 3 [ Thượng] —————

 

Tiểu Phong chim lợn: Ha~ …. Vui rồi vui rồi, náo nhiệt rồi náo nhiệt rồi, sự tình càng lúc càng rối nha, hổng biết cách nào thể tháo gỡ ra luôn ha~. Hắc hắc

One thought on “[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 3 [THƯỢNG] –

  1. Pingback: Tổng Hợp List Fanfic YeWook~ Hing | ♛ Mon Cloudsomnia ♛

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: