[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 13 – | Hoàn quyển 1 |

CHƯƠNG 13 : THƯỢNG MÃ PHONG

 

 

 

 

Ngày hôm đó, khi li khai khỏi cổng thành phía nam, tất cả những nam nhân trả lời đúng câu hỏi về Kỳ Vương đều không nhận thêm bất kì thông tin gì về đề mục tiếp theo. Vương Nhĩ Hoàng đơn giản chỉ cúi đầu thi lễ hẹn ngày tái  ngộ, mà lạ lùng hơn nữa đám người đang tranh dành ngôi vị phò mã chẳng một ai nôn nóng, đều sảng khoái từ biệt nhau.

 

 

 

 

 

Sáng hôm nay khi Chung Vân thức dậy, mở cửa ra khỏi phòng thì thấy trước cửa có đặt một phong thư niêm phong đỏ, liếc mắt sang bên cạnh, ngay trước phòng Lệ Húc cũng nằm chỏng trơ một khối tương đồng. Y kì quái nhìn phong thư một lúc, sau cùng quyết định cúi người nhặt lên, mang cả phong thư còn lại nhét trong tay, một đường tự nhiên đẩy cửa phòng Lệ Húc mà tiến vào.

 

 

 

 

 

 

” Húc, ngươi xem ………”

 

 

 

 

Khung cảnh bên trong phòng Lệ Húc thật là động tình đến dọa người. Lệ Húc đứng giữa phòng, cả thân thể chỉ vỏn vẹn một cái quần dài màu trắng, mà sắc lang Chung Vân từ bao giờ đã trở nên hóa đá, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào khuôn ngực trắng hồng .

 

 

 

 

 

Mặc kệ đôi mắt nâu trong suốt nhìn y đến tóe lửa, mặc kệ bộ dạng giật mình vội vã vơ lấy vải vóc che lấy thân người, Kim Chung Vân vẫn hồ nháo, dùng ánh mắt mờ mịt, cuồng dã lên từng tấc cơ thể trắng mịn, mặt nhất quyết không biến sắc, chân nhất quyết không chuyển dời.

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc tức đến cả cơ thể đỏ rực, hắn luống cuống vơ tất cả quần áo nhảy lên giường buông rèm trốn, từ bên trong bóng lưng gầy gầy ẩn hiện điêu mê đang mặc lại y phục, mà trên cái miệng xinh xẻo không khi nào dứt tiếng chữi rủa Chung Vân.

 

 

 

” Ngươi vừa rồi đã nhìn thấy những gì ?”

 

 

 

Lệ Húc giận dữ, viền mắt to tròn đã muốn đỏ ửng vì cơn giận trong lòng. Nhìn xuống tay mình vì xấu hổ cũng đã đỏ ửng, lại hung hăng bắn tia nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ tội đồ trước mắt, nhưng rốt cuộc chỉ thấy đôi mắt si ngốc của Chung Vân.

 

 

 

 

 

 

” Toàn bộ đều đã thấy hết. Húc, ngươi không chỉ gương mặt mà cơ thể cũng đẹp đến dọa người”

 

 

 

 

Chung Vân mặt dày không một chút xấu hổ cảm thán, ánh mắt sắc lang lại không ngần ngại dán chặt lên cơ thể Lệ Húc, cao thấp đánh giá, chỉ thiếu nước không lật tung hết y kết ra mà hung hăng lùng sục.

 

 

 

 

“Kim Chung Vân – Ngươi thật sự muốn làm thái giám ca ca ?”

 

 

 

Lệ Húc sau khi đã mặc hoàn chỉnh y phục với tốc độ thần tốc, từ sau mành nhảy về phía Chung Vân, hung hăng túm lấy cổ áo nam từ cao cao đối diện gầm gừ, gương mặt xinh đẹp khi tức giận lại càng thêm diễm lệ.

 

 

 

” Nga~ ….  vậy ngươi cam lòng trở thành thái giám phu nhân?”

 

 

 

 

 

Kim Chung Vân lớn gan lớn mật, hết lần này đến lần khác tỏ thái độ khi dễ trêu chọc Lệ Húc, thừa lúc người kia đang tức giận mà sơ hở, dùng cả hai tay kéo người nọ vào lòng, ôm đến nghẹt thở mà cánh môi anh đào ửng đỏ cũng đã bị bao trọn tự bao giờ.

 

 

 

 

Kẻ nổi điên đương nhiên là Lệ Húc, thật sự muốn hảo hảo trừng trị sắc lang kia một phen, cuối cùng lại bị trộm ăn đậu hủ, này thật sự đúng là đi bắt gà cuối cùng mất luôn năm gạo, như tiểu miêu hung dữ, quơ tay loạn xạ, cào cấu mấy đường.

 

 

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

Đầu đông. gió bấc thốc từng đợt lạnh rát. Không khi khô rốc khiến cảm giác phi thường khó chịu.

 

Trên phố, người ta thấy hai nam tử một cao một thấp sánh bước bên nhau. Nam tử áo trắng gương mặt diễm lệ hiếm có, đôi mắt nâu to tròn khiến cho nét ngây ngô càng thêm tô đậm, tay cầm một gói bánh bao trắng muốt nghi ngút khói, suối tóc gì bởi vì từng cơn gió chốc chốc lại tung bay. Đi bên cảnh tiểu mĩ nam áo trắng chính là một nam nhân áo đen. gương mặt điển trai âm trầm. Phải nói thêm, ngoài điểm nhấn là đôi mắt dài hẹp đen nhánh, gò má còn được tô điểm vài vệt ửng đỏ. Ai nha, mấy bá mẫu hai bên đường không một chút xấu hổ công khai bàn tán, nam nhân gương mặt lãnh khốc như vậy hóa ra bên trong lại yếu mềm, nhìn mấy vết xước đó cũng đoán được nam nhân ở nhà yêu chiều, đùa giỡn với tiểu miêu, thật sự không nên nhìn mặt bắt hình dong nha.

 

 

 

 

Phi, mấy phán xét đó mà cũng mang ra nói cho to ngoài đường, Kim Chung Vân trong lòng đã tức muốn thổ huyết. Cáo lỗi mấy vị đại thẫm đã làm mấy vị thất vọng, ta cũng chẳng phải cái gì mà ấm áp nam nhi, mà con mèo to gan dám càn quấy trên mặt ta chính là tiểu yêu ma mĩ lệ mà mấy người vừa trầm trồ đó.

 

Gió cứ thổi và Lệ Húc cứ cười, riêng phần Chung Vân thì nhất định gương mặt càng ngày càng hung dữ khiến cho tất cả hài tử hoảng sợ mà khóc thét.

 

 

 

” Ung Ân, đến ồi” ….

 

 

 

 

Lệ Húc phấn khích chỉ trỏ, trông chẳng có vẻ gì là để ý đến gương mặt đen xì của Chung Vân. Hắn miệng ngậm một mớ bánh bao, cũng chẳng quan tâm đến cái gì là thể diện, ánh mắt sâu sắc sáng ngời. Kim Chung Vân thở dài, trong lòng lại tự chữi bản thân nhu nhược yếu lòng, y vươn tay phủi phủi mấy mảnh vỏ bánh còn dính trên gò má phúng phính, lại khẽ gật đầu ra hiệu đã thấy, rảo bước về phía đám đông đang náo động cách đó không xa.

 

 

 

 

Bất quá, có trách thì trách y dài chân, bước quá nhanh mà không kịp nhìn thấy, từ phía sau tiểu bảo bối của hắn vừa trưng ra nụ cười hết sức quỉ dị.

 

 

 

 

Tí nữa thì quên, quay lại khung cảnh hỗn loạn ban sáng. Sau khi hồ nháo, cào cấu Chung Vân một trận, Lệ Húc tạm thời nguôi giận, dẹp cảnh chỏ sủa gà bay sang một bên, cùng người kia ngồi xuống tỉ mẩn nghiên cứu hai phong bao đỏ.

 

 

 

Chung Vân đón nhận nội dung của hai bức thư với đôi mắt đen óng có chút kinh ngạc, ngược lại Lệ Húc đơn giản chỉ bĩu môi nhún vai, tỏ vẻ tất cả mọi chuyện hắn đều đã đoán trước. Cả hai phong bì đỏ ngoại trừ tên người nhận khác nhau, còn lại tóm gọn là lời nhắn nhủ được gữi từ Vương Nhĩ Hoàng về việc trong triều đình đang có chính sự, vì thế việc kén chọn phò mã tạm thời được gác lại, Ngoài ra nàng còn hứa, khi sự vụ được giải quyết đâu vào đó, cáo thị sẽ được công bố toàn đất nước, và tất cả những nam tử trả lời đúng vào ngày hôm đó đều được quyền tiếp tục tham gia.

 

 

 

 

 

” Bắt đầu rầm rộ bao nhiêu, thì trì hoãn mờ ám khác thường bấy nhiêu”

 

 

 

 

Lệ Húc đơn giản chỉ ngắn gọn kết luận một câu kèm theo thái độ khinh thường thấy rõ. Về phần Chung Vân, ngay từ đầu y vốn chẳng mặn mà cái gì mà ngôi vị Kỳ Vương hay phò mã, bất quá hiện tại cục diện thay đổi, coi như Vương Nhĩ Hoàng kia đã giúp y một kế, kéo Lệ Húc ra khỏi kinh thành càng xa càng tốt.

 

 

 

 

 

Vậy nên hiện tại, chính là Chung Vân cùng Lệ Húc đang xuống phố, tìm mua một con ngựa thật tốt. Thứ nhất, dù không nói ra nhưng từ sâu bên trong tâm tư của hai bên đều không muốn rời tách rời. Thứ hai, nếu đã như vậy thì có thể cùng nhau du sơn ngoạn thủy. Thứ ba, Lệ Húc muốn được ngắm tuyết lê.

 

 

 

 

 

 

 

 

Đám đông hiếu kì vây thành vòng tròn chốc chốc lại ồ lên cảm thán, mà mỹ lệ hơn cả chính là khung cảnh chính giữa, một con tuấn mã đen tuyền, thân cao hơn trượng, tứ chi ngạnh trắng cùng đôi mắt tinh tường. Tuấn mã hí vang loại âm thanh uy nguy cao cao tại thượng, nó lắc mông phất phất cho lọn lông đuôi xoay tròn, nhìn kẻ vừa bị nó hất xuống đất bằng nửa con mắt.

 

 

 

 

 

” Đáng giận, đúng là xú mã!” ( Xú mã : con ngựa thối tha)

 

 

 

Gã nam nhân vừa bị tuấn mã hất xuống đất tức giận chữi thề, cú tiếp đất tàn nhẫn làm mông hắn tưởng chừng vỡ làm ba mảnh. Hắn hậm hực nhìn con ngựa, hậm hực nhìn sang người bán ngựa, rồi lại hậm hực quay lại nhìn con ngựa tiếp tục mắng nhiếc.

 

 

 

” Ha hả …. ta đã nói là Tiểu Bạch không có thích nhà ngươi đâu nha”

 

 

 

Lão già trạc tứ tuần, quần áo rách nát, tay phải phe phẩy tàu lá khô, tay trái đung đưa hồ lô rượu, chỉ riêng cái mũi đỏ ửng cùng ánh mắt mờ mịt cũng biết lão đã say đến vạn vật quay cuồng.

 

 

 

” Tuấn mã này thiệt là lộng lẫy nha” – Lệ Húc buông một câu cảm thán.

 

 

 

 

” Lộng lẫy? Hắc hắc, tiểu bạch à, có vẻ có người đã nhận ra giá trị của mày, không gọi mày là xú mã nữa kìa”

 

 

 

 

Lão nốc một ngụm rượu thật lớn, mùi nồng nặc phả ra làm khó chịu cả những người xung quanh. Mặc kệ thái độ chán ghét của mọi người, gã huýt sáo cợt nhả con ngựa.

 

 

 

 

 

“Phải, là cực phẩm hiếm thấy. Lão đầu, ta muốn mua tuấn mã này!”

 

 

 

 

 

Chung Vân từ nãy đến giờ mới cất tiếng, khóe môi tinh tế chếch nhẹ, bất quá cũng không giấu được mà bị Lệ Húc phát hiện, y đang trộm nhìn lão bán ngựa mà đánh giá.

 

 

 

 

 

 

” Hai nghìn lượng vàng để ngươi dắt đi luôn. Và hai xu nếu nó cho ngươi cưỡi”

 

 

 

 

 

Lão bán ngựa trưng ra nụ cười giễu cợt. Từ sâu trông đáy mắt, rất nhanh vừa lóe lên mấy vệt tinh quang.

 

 

 

 

 

Chung Vân trước sau không đôi co thêm bất cứ lời nào, một sải lăm lăm tiến vào giữa vòng tròn. Bước đến trước mặt tuấn mã ngông cuồng. Bầu không khí bỗng trở nên nóng rực, y dùng đôi mắt dài hẹp từ tốn đối diện đôi đồng tử nâu đen ướt át, một người một ngựa bỗng vừa vặn vô cùng.

 

 

 

 

Tuấn mã nghiêng đầu sang phải, lại nghiêng đầu sang trái, chốc chốc lại khịt mũi, tiến lùi vài bước như thể đã không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi động thái của người trước mặt. Chung Vân nhìn nó cười thâm túy, luồn bàn tay nhỏ nhắn, so với thân hình cao ráo có phần không đồng bộ, một đạo lên lại một đạo xuống di chuyển dọc đoạn cổ dài rắn chắc đang lắc lư.

 

 

 

 

 

Tiếp nhận động chạm lạ lẫm, tuấn mã phản ứng quật cường, tiếng hí vang khó chịu tỏ vẻ không hài lòng, bất quá nó chính là ngay lập tức bị hành động của nam tử đối diện dọa cho phát sợ, đơn giản vì người đó vừa áp một bên mặt vào đầu nó, gò má mềm mại cọ cọ vùng mắt dễ chịu vô cùng.

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

 

“Uy, ngươi đặt tên cho nó là gì?”

 

 

 

 

Lệ Húc thích thú luồn tay vào sóng bờm mượt mà của tuấn mã mà luận động, đôi mắt trong veo không ngăn vẻ thích thú. Tự trong lòng, hắn âm thầm khen ngợi Chung Vân, lúc nãy khi bắt đầu mua ngựa, hắn cũng không hy vọng lắm với tính khí nóng nảy của y lại đơn giản một cái, chỉ mất hai xu mua được một tuấn mã thuộc loại nan chủng ( nan chủng : giống quí hiếm) .

 

 

 

 

 

” Lão đầu bán ngựa gọi nó là tiểu bạch, vậy cứ gọi như thế đi” Chung Vân tính tình đơn thuần mộc mạc, cũng chưa từng nghĩ đến ý định đặt tên cho một con ngựa.

 

 

 

 

 

“Không được, con ngựa một thân hắc mao uy nguy, lại gọi tiểu bạch nghe thật xấu hổ. Nghĩ cho nó một cái tên khác … này đi, gọi nó là “Mã Phong” … ta nhìn tứ chi nó khoan mao, ắt hẳn sẽ là tuấn mã chạy đến cắt gió. Bất quá cũng cho nó cái họ, chữ “thượng” trong y nghĩa dẫn đầu nha.

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc cười hắc hắc gợi ý, vẻ mặt sáng ngời không một chút ý định cần phải che giấu vẻ mặt xấu xa. Lời này hắn nói ra gọi là đề bạt nhưng chẳng khác nào ý trời đã định, Chung Vân há lại có thể không nghe theo sao?

 

 

 

 

“Nghe thì có vẻ hảo danh xưng, nhưng sao ta thấy có gì đó không ổn. Mã Phong cùng họ Thượng, Mã Phong Thượng .. Thượng Mã Phong? Phi!”

 

 

 

 

 

Gì thì gì đây cũng là tuấn mã của Kim Chung Vân suất anh hùng, chủ nhân của thượng mã phong thì còn ra cái dạng gì? Biết là không sớm không trễ vừa bị Lệ Húc đưa vào bẫy, Chung Vân nhìn tuấn mã bằng đôi mắt thương cảm cùng hối lỗi, có trách thì trách y mang bảo bối ra mà đại sủng, đến vô hồi cứu vãn nữa rồi.

 

 

 

 

 

Hoàng hôn đầu đông phủ lên bầu trời một sắc cam mờ mịt. Là tại sương xuống quá sớm, hay vì nắng tắt quá nhanh?

 

 

 

Lệ Húc cựa quậy trên lưng tuấn mã, hết nghiêng sang phải lại ngoảnh mặt sang trái mà né tránh hơi thở nóng rực phả vào gáy. Hắn vốn ấm ức thắc mắc tại sao chỉ mua một tuấn mã, kết quả nhận được lời giải thích không thể thỏa đáng hơn. Kim Chung Vân sớm đã trưởng thành, vì thói nham nhở của Lệ Húc mà tôi luyện thành một nam nhân khôn ngoan khó đoán, ngựa thì cần phải chậm rãi lựa chọn thật kĩ càng, bất quá cũng chẳng cần phải nôn nóng. Thượng Mã Phong tuấn mã tại thiên, thừa sức mang cả Chung Vân cùng Lệ Húc, từ từ tốn tốn hảo hảo tìm cho phu nhân của chủ nhân một tuấn mã xứng đáng.

 

 

 

 

 

Dù sao thì chuyện gặp được tuấn mã hợp với Lệ Húc là chuyện rất lâu sau mới đạt được, tạm thời thì hắn vẫn phải chung ngựa với Chung Vân, im lặng để Chung Vân dùng lồng ngực rắn chắc dán vào lưng gầy ấm áp, thỉnh thoảng tên biến thái sẽ giở trò hồ nháo, lại có sở thích biến thái lợi dụng lúc hắn không để ý mà sờ nắn cái eo thon mềm dẽo mà ồn ào mấy tiếng ” bảo bối phu nhân”

 

 

 

 

Cả ngày rong đuổi trên lưng ngựa, náo động liên hồi cùng nhau tranh luận. Trưa nghỉ ngơi dưới bóng đại thủ, đêm dừng chân nhóm lửa ngụ ở hang sâu. Nếu Lệ Húc khát Chung Vân sẽ tìm khe suối có nước. nếu Lệ Húc lạnh Chung Vân sẽ chọn đường rừng tránh một cỗ gió đông. Trên đường đi tuy có chút cãi vả, bất quá tình cảm của hai người đã được vun đắp thêm không ít.

 

 

 

 

Còn nhớ lúc giữa hè cả hai chính là song hành cùng nhau vào thành. Đến lúc vào đông li khai vẫn cùng chung bước hai thân một ngựa. Loại cảm tình này lẳng lặng đến âm trầm như mạch nước, tâm không thể không động, huyết không thể không lưu.

 

 

 

 

” Ta muốn ngắm tuyết lê ở Yên Hạ”

 

 

“Hảo, ta bồi ngươi”

 

 

 

 

 

Giống như việc Lệ Húc khát nước, Chung Vân sẽ mang nước đến. Lệ Húc thân thể thấy lạnh, Chung Vân sẽ tìm cách sưởi ấm cho bảo bảo bối tâm can. Thời điểm khi thiếu niên xinh đẹp tâm hồn phóng khoáng muốn tận mắt chứng kiến cảnh sắc trước giờ hắn chỉ được biết qua miêu tả tại sách vở, Chung Vân đơn giản chỉ bình lặng chấp nhận bồi hắn, hảo hảo chăm sóc hắn không một chút chần chờ.

 

 

 

“Ta gặp ngươi, động tâm vì ngươi. Với ta ngươi là tiểu bảo bối ta muốn cả đời che chở.

Ta gặp ngươi, bị ngươi làm cho động tâm. Với ta ngươi là tảng đá lớn, vững chãi không dịch dời.

Người trong lòng ta sớm đã chạm vào chỗ sâu nhất.

Đoạn tình này, ngươi hãy bồi ta”

—– Hoàn quyển 1 —–

Tác giả tâm sự: hú hú, cuối cùng đã hoàn được quyển 1 rồi ah~ …. * khua chiêng đánh trống ăn mừng*. Có nhiều bạn sẽ thắc mắc rõ ràng trong lược đồ ta có chia Chương thứ 13 làm 3 phần. Bất quá, mọi người cùng đừng nôn nóng, ta chính là thuận theo mạch truyện, nền phần sau sẽ viết thành một Phiên Ngoại thứ 2. Mà nội dung của Phiên Ngoại chính là vấn đề ở chương trước chúng ta trưng cầu ý kiến quyết định có làm thịt Húc nhi hay không đó :”>

Hiện tại thì tỉ lệ đang một chín một mười, cho nên ta vẫn chưa quyết định ah~ Vậy nên ta tiếp tục chờ mọi người suy nghĩ. Trường hợp nếu mà mọi người nghĩ lâu quá ta sẽ tự ý quyết định, lúc đó có mà tàn nhẫn thì cũng đừng la hét nha, hắc hắc.

À, về vấn đề PN, ta vẫn se tiếp tục đặt pass và share qua mail như PN1.

Một lần nữa vô cùng cảm ơn mọi người đã yêu thích Kỳ Vương, để ta có đủ động lực viết đến bây giờ. Sự yêu mến của mọi người chính là xúc tác để ta tiếp tục viết Quyển 2 ah~ >___________<

Kí tên: Tiểu Phong <3~

51 thoughts on “[Longfic][YeWook] Kỳ Vương – Chương 13 – | Hoàn quyển 1 |

  1. Chung Vân ca ngày càng biến thái mặt mà cà xuống đường không mẻ miếng nào luôn quá, nhìn thân thể con người ta không chớp mắt.
    Kết thúc quá viên mãn, 2 thân 1 ngưạ đi ngắm tuyết quá ư là lỡn mợn.
    Đáng lẽ ra là ta bỏ phiếu cho Vân ca bị tbb hành hạ cho chừa cái tật biến thái, nhưng nhìn cái tấm hình miệng tbb chu chu thổi bóng ta quyết định bỏ một phiếu cho Vân ca làm thịt tbb ăn.
    p/s: header quá chuẩn ^^ “chu chu đi thổi bóng.”

    • =)))))))))))))) phải nói là nguyên header collection đều tuyệt vì chỉ toàn hình chu mỏ :”>

      hè hè …. ngó chừng tánh mạng em Úc thiệt là khó bảo toàn nha~ …. thêm 1 2 ý kiến vote cho Vân ca nữa là chính thức đưa em lên dĩa

      >____<

  2. Hức!!! mới sáng sớm mà Vân ge đã dở thói 35 ra rồi. thành ra bị tbb cào cho nát bấy mặt đệp troai *đáng đời*
    Chúc mừng tỷ đã hoàn xong quyển 1. Mong rằng quyển 2 cũng sẽ thành công, và Chung Húc kỳ truyện ngày 1 hấp dẫn hơn nữa.
    Thân ^^.
    p/s tỷ xài FB k? add e đi ^^

  3. Gió~ Chướng ~ đại ~nhân~ ah~
    em theo dõi fic ss lâu ùi nha, mừ hum nay mới lộ mặt><
    ah~, thật ra thì ko phải e cố tình đọc chùa đâu nga~ chỉ tại ko bjk cmt j nên đành làm "ẩn sĩ giấu mặt"
    Gió Chướng …..send em cái pass phiên ngoại của KV nhá*mắt cún con*
    quên là em xách dao rượt đóa nha~<xách dép chạy trước khi bị rượt lại ^^*
    mail em nà: muoivove13@yahoo.com
    p/s: em là em đồng ý cho pạn vân mần thịt pn húc đó nga~

  4. Chao Tieu Phong a! That hao co loi vi cu mai doc chua fic ah! Tai doc tren dt nen hoi kho comt !haiz,mong au thog cam nga*cuoi dau*, nhug ma fic au rat hay ah, dug vi tp bat hao ma dog wp a,readers se kho tam lam a*lan ra khoc*,the nen cu tiep tuc su nghiep viet fic cao ca nha! Cai KV y rat dac sac ah, du Van ca co tho lo nhug van ug ho Van ca thit tbb rah ma di a, hong ge*mat sang ro*. Au gui pass cho m vs nha! Thanks nhiu ah!

      • hi! au ơi khi nào mới ra PN2 zị? mong cảnh tbb bị thịt ghê ah! mà PN2 có cùng pass vs PN1 k? vs cả cái Nghiệt duyên khi nào mới tung hàng đây? “hóng hóng”^^

      • Pn2 pass khác Pn1 ;)) …… Tại mình nghĩ là mới xong quyển 1 nên cho các bạn nghỉ ngơi 1 thời gian :-” …… Khi nào mình up thì bạn cứ vào phần Tiểu Phong A – Z để send mail, mình sẽ gữi pass liền ^.^

        Nghiệt duyên mình đã type được 1 nửa rồi, khi nào type xong hết mình sẽ up luôn 1 lần >.<

  5. 2 au!!!!!!!!em la reader moi da theo doi nha au da lau*nghe zong nhu trom nhi*rat rat rat very very tkich cac fic au viet.au viet rat hay,kha hap dan,dac biet la ki vuong,kamsa au va ss tu van da cung nhau san xuat ra special fic cham,mot cai fic kha cute nha!!!!^^mong au se co gang sinh ra that nhieu fic moi cho 411-er nhe

  6. hiiiiiiiiii, cho mình xin pass nhé Chướng đại nhân ^^
    bỏ phiếu xong mà chỉ hóng phiên ngoại🙂
    hồi đầu đọc KV ta tưởng nàng edit từ bộ đam mỹ nào đó, nhưng tới chương 2 thì giọng văn của nàng chả lạc vào đâu được.
    hì hì, rất tò mò phiên ngoại bạn ưu ái Vân Ca hay để bé Húc tiếp túc hoành hành A~
    mail của mình là yenlong2410@gmail.com
    chúc Chướng một buổi tối vui vẻ

    • e làm bài không tốt huk. K sao, có chí thì nên ;)) tỷ thi cử cũng lồi lõm lắm T_T

      ps: đã gữi pass cho e rồi á, mong là nó đủ vui để e k quên chuyện thi nữa j))

      • hức.ths tỷ nhóe.
        tháng này xui dữ lắm. tuần trước mới mất ví, xong đến mấy ngày thi.
        đời về cơ bản là buồn, về nâng cao là đáng chán, may có fic giải khuây😀

      • thì tối nay e xõa bù mấy ngày trước tụng văn nè tỷ. đùa chứ kiểm tra văn mà e còn chưa đọc văn bản xem nó ra sao nữa.😀

      • ack, k được như rứa ……… e hèm …….. thật ra ta cũng chả bh đọc văn bản cả :”>

        Môn văn là môn ta kém nhất T_T

      • haha, văn học trên lớp vs viết fic là 2 phạm trù hoàn toàn khác nhau. Hồi đó t viết blog, chuyên viết về đề tài xã hội. Cũng gọi là gầy dựng nên chút đỉnh, nhưng cảm thụ văn học vẫn ngu như thường =)))))))))))

        căn bản t học chuyên Toán Lý Hóa Sinh, cho nên t lười mấy cái môn khối Xã Hội lắm T.T

      • lạ nha, mấy author e biết+thích đều xuất thân ban A,B..nói chung là tự nhiên, hiếm có ban D lắm. Chậc, chậc, có lẽ nào mình cũng nên thử😀

      • huk, tùy vào giao diện nữa X_X … mỗi giao diện có 1 size khác nhau, phải ngồi test :-<

        nói chung là làm bằng photoshop á, bh hỏi t làm như thế nào t cũng hổng biết nói sao luôn T^T

      • hức >A< .chắc phải ngồi mần dài dài
        Chúc tỷ 8/3 vui vẻ, sự nghiệp như ý muốn, năng suất type nhanh hơn, nhiều hơn, chất hơn
        Thân ^^

  7. chao au làm wen nha. em theo dõi fic này lâu rồi mà tại xem trên dt ko à hk comt dc cho au. cho em xin pass phiên ngoại 2 đi ạ em muốn thấy cảnh tbb bị thịt ạ.

  8. chào ss ạ e đọc chùa đã lâu..nay mới còm-men cho ss ^^…hí hí ss…cho e xin cái pass phiên ngoại đi ạ :)) chăn thành cảm tạ ss :)))))))))))
    tk yahoo của e nè ss:riskys.riskys3030@yahoo.com

  9. Chào Au ạh…..chân thành xl vì đã là silent reader tự trc đến h, mà lúc trước khi em tìm đến và đọc KV, lúc ấy thì ngày nào cũng vô wp check xem có chap mới ko nhưng vì thấy lâu lém ko thấy au ra chap mới tưởng rằng KV bị drop rồi, nhưq bổng 1 ngày lang thang trên wp kiếm fic YeWook đọc thì thấy đc KV của au đã hoàn đc quyển một,thật sự là hảo mừng a……mà đâu ngờ trớ trêu đọc đc thông báo của au rằng ngừng post KV a~…….Nói thật thì lúc em đọc KV cứ tưởng là edit hay là YW ver, bởi vì vọng văng của au quá tuyệt đến mức em phải nghĩ như thế (xl ko phải em nghĩ rằq au ko có khả năq viết đam mỹ đou), em cũq là hủ nữ nữa cho nên rất thích đọc damei của cp mình ship. Dù sao thì mong au đừng có drop KV ngar, dù có set pass cũq mong au post nó và em sẽ cố gắq tìm ra pass để đọc nó xD
    Anyway….. au có thể send pass của PN cho em ko??? mail e là eunhyukvt1@gmail.com ,thanks Au nhìu !!!!!! ^^~

    • em chịu khó vào cái post báo password để send lại mail cho ss nhé. Khi nào up fic ss sẽ send pass cho em. Tại e đang cmt ở quyển 1 cho nên ss sợ nó lạc mất ^.^

      Cảm ơn em vì đã thích KV😉

  10. Xong rồi, em đọc một lèo từ sáng tới tối đã hết quyển một. Thật là ngưỡng mộ ss quá. Giọng văn của ss đậm chất đam mỹ và hay tuyệt. Quả thật là mấy chap đầu tiên em cảm thấy ss thật có khiếu viết hài văn, em cười đến chảy nước mắt nước mũi tèm lem. Những chap cuối này hình như không còn buồn cười nữa mà ngọt ngào dữ tợn. KV hay như vậy, mong là ss sẽ hoàn thành một tác phẩm tuyệt vời, nhất định KV sẽ là câu chuyện làm Shipper và hủ nữ nhớ mãi.
    Thật lòng xin lỗi ss, em là reader mới của ss thôi nên hình như vẫn chưa có comt cái nào, em cũng không nhớ rõ nữa.
    Ss có thể share cho em pass của PN không ạ. Mail của em là : Yeolmysuju13yw411@gmail.com
    Chân thành cảm ơn ss.

  11. Pingback: Tổng Hợp List Fanfic YeWook~ Hing | ♛ Mon Cloudsomnia ♛

  12. Waaaaaaa bệnh lâu ngày lên gặp được nhiều chap mới đọc thiệt là sướng mừng Au đã trở lại và lợi hại hơn xưa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: