[SHORTFIC][YEWOOK] HẸN HÒ VỚI ANH ĐI ! – Chương 1 –

Mới sáng sớm mà lũ nữ sinh đã tụ tập, ồn ảo náo động cả một góc cổng trường. Khoan đã, khoan đã, tại sao đi học mà trên tay còn ôm đồm nào phấn, nào son, nào gương, nào lược? Khoan đã, khoan đã, tại sao đến trường mà phải phục sức kĩ lưỡng, mang nhiều vật trang trí lấp lánh như vậy? Trường trung học tư thục này, cũng không phải chuyên đào tạo về mảng nghệ thuật ah.

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc rảo bước chen qua hành lang người chật hẹp. Hôm qua nó đọc sách khuya nên có chút thiếu ngủ, hiện tại tiếng hét chói tai của đám nữ sinh thực làm nó phi thường khó chịu.  Đám người phản ứng khá sôi nổi trước sự xuất hiện của nó, cũng trầm trồ, cũng gọi tên nó chí chóe, lại còn bạo gan sờ a sờ vào người nó nữa.

 

 

 

 

 

 

Nó dùng đôi mắt trong suốt, qua một lớp kính to bản phóng tầm mắt không bằng lòng ra. Bởi vì hành động này, tụi nữ sinh có một chút khiếp sợ. Có tiếng vài đứa rủa nó chảnh chọe, cũng có vài đứa phản ứng thái quá hơn. Nhưng Lệ Húc sao phải quan tâm mấy vấn đề đó chứ. Nó chỉ mong sớm tìm được một chỗ yên tĩnh để tranh thủ chợp mắt, bù cho một đêm qua bị nội dung của đề sách kia thu hút gần trắng đêm.

 

 

 

 

 

 

Tiếng lốp cao su đắt tiền ma sát vào lòng đường tạo thành âm thanh ‘kin kít’ tinh tế. Lệ Húc bĩu môi, nghiêng vai tránh đường cho đám nữ sinh còn bu quanh mình chạy ngược về phía sau. Không cần quay lại nó cũng biết đang xảy ra loại sự tình gì, nó tự nhủ cần nhanh chóng rời khỏi nơi loạn lạc này càng sớm càng tốt.

 

 

 

 

 

 

” Good morning sweety! Cưng ra tận đây đón ta sao, thật là cảm động quá chừng luôn nghen”

 

 

 

 

 

 

Âm thanh trầm thấp sặc mùi nham nhở làm tóc gáy Lệ Húc dựng đứng. Nó guồng chân bước thật vội vã, hai tay ôm chặt cặp táp ở trong ngực, không ngừng lẩm bẩm chữi rủa điều gì đó.

 

 

 

 

 

Đám nữ nhân vẫn đang la hét cực kì lợi hại, bất quá dù đã bỏ xa khu vực cổng trường một đoạn, thì sư thật chân nó vẫn thật ngắn khiến người nọ chẳng mấy chốc đã sóng bước song hành.

 

 

 

 

 

 

” Chào buổi sáng, bạn học Kim Lệ Húc. Buổi sáng tốt lành, bạn học Kim Lệ Húc. Ngày mới vui …..”

 

 

 

 

 

 

 

 

” Được rồi, chào buổi sáng bạn học Kim Chung Vân”

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc cắt lời, chân cũng không ý thức mà đột ngột dừng cước bộ. Bản thân nó không phải là đứa thường xuyên vận động, mới sáng sớm lại vì một kẻ phá phĩnh mà di chuyển cực nhiều. Trên vần trán thanh tú phủ một tầng mồ hôi trong suốt, lấm tấm cao thấp, chảy dài xuống tận thái dương.

 

 

 

 

 

 

Kẻ gọi là Kim Chung Vân xem ra đang cảm thấy cực kì hài lòng. Đồng thời với Lệ Húc, hắn cũng dừng cước bộ. Hiện tại khi cẩn thận quan sát mới thực kinh ngạc, người tên Chung Vân đó thực là bộ dáng anh tuấn, thân hình cao ráo, sống mũi thẳng tắp. Nhưng nổi bật hơn cả là mái tóc vàng nhạt sáng óng như dương quang.

 

 

 

 

 

 

 

Chung Vân nhìn Lệ Húc bằng loại biểu hiện ôn nhu. Từ trong túi quần xuất ra một mảnh khăn tay lụa màu trắng, dịu dàng lấy đi mấy hạt nước trên trán nó. Cánh môi nhàn nhạt khẽ cười một cái quâng quơ.

 

 

 

 

 

.

.

.

Ở trong trường này ai mà không biết Kim Lệ Húc.

 

 

Nhưng còn danh tiếng của Kim Chung Vân chỉ sợ đã lan ra mấy trường kế bên.

 

 

 

 

Kim Chung Vân, con trai độc nhất của Kim Thị. Quí tử bảo bối của người chi phối thị phần một phần ba thành phố này.

 

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

 

 

 

Tiết Ngữ Văn chậm rãi trôi qua như một loại tra tấn thống khổ Lệ Húc. Rốt cuộc thì dưới sự nhiễu sự của tên ngồi cạnh, nó bị túm cổ đến nhà ăn, tọng vào một họng nào bánh mì, nào sữa tươi. Hiện tại nó đã buồn ngủ đến mức ngang nhiên chống cằm  lên mu bàn tay, hàng mi dày cong vút liên tục chớp động.

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc trong lòng tự chữi thề một trăm lần bản thân, lại chữi thêm một trăm lẻ một lần Kim Chung Vân. Bởi vì hắn mà học sinh gương mẫu như nó gật gà gật gù ngay trong tiết Ngữ Văn.

 

 

 

 

 

 

Lúc Lệ Húc thấy cảnh sắc trước mắt bắt đầu mờ đục, thanh âm của lão sư du dương như bản hòa tấu êm dịu, nó thả lỏng người khép chặt mắt, viền mi đen nhánh thẳng tắp xuất hiện trên làn da trắng hồng. Bất quá lúc này nó đã còn biết trời trăng mấy gió, thẳng một đường đến gặp Chu Công.

 

 

 

 

 

 

Lũ con gái, cả đám con trai trong lớp đối với cảnh tượng Lệ Húc khép mắt ngủ trở nên ngẩn ngơ. Học sinh gương mẫu Kim Lệ Húc là một người khó gần, lãnh cảm và hay càu nhàu. Nhưng hơn tất cả, mị lực cùng vẻ ngoài xinh đẹp cơ hồ đến cả nữ nhân cũng phải ganh tị, rất nhanh có thể khiến bọn bạn học bỏ qua hết tất cả những thái độ kì quái của Lệ Húc.

 

 

 

 

 

 

Nam sinh ngồi bàn trên nhìn Lệ Húc ngủ mà trên miệng cơ hồ đã nhỏ cả nước dãi, mặc kệ lão sư bên trên đang hò hét, y vẫn mặc nhiên ngoảnh cổ ra phía sau, tranh thủ ăn chút đậu hũ trong tư tưởng. Đương cơn mộng đẹp, y rống lên thống khổ, ngòi bút sắc nhọn từ đâu bay thẳng vào ngay giữa trán.

 

 

 

 

 

Nghĩ bằng mông cũng biết, là Chung Vân làm.

 

 

 

 

” Lão sư, bạn học Lệ Húc không được khỏe. Ta có thể nào mang bạn ấy lên phòng y tế?”

 

 

 

 

 

 

 

 

Chung Vân đột ngột đứng dậy nói to, ánh mắt hung ác không che dấu nhìn bạn học bàn trên, khiến y không khỏi giật mình thu nhỏ người run cầm cập. Lão sư ở trên kia nhất thời bị dọa cho giật mình, một tay nâng giọng kính màu bạc rung rung, một tay xiết lấy sách trong tay đến cơ hồ cong một mảng.

 

 

 

 

 

 

 

” Ân , có thể”

 

 

 

 

 

.

.

.

 

 

 

 

 

 

Khi Lệ Húc tỉnh dậy thì hoàng hôn cơ hồ đã nhuộm đỏ một mảng trời. Gió thổi tung tấm rèm màu xanh nhạt, xuyên qua mảnh vải từng chùm sáng cam vàng chỉ trực tìm khe hỡ, nhảy vào nơi Lệ Húc nằm. Đầu óc nó quả thật có một chút sảng khoái, đến mức nó rất nhanh chóng thanh tĩnh định thần, hiểu ra bản thân đang ở một nơi xa lạ.

 

 

 

 

 

 

” Đã dậy?”

 

 

 

 

 

 

 

 

Chung Vân không biết từ đâu xuất hiện, trao cho nó loại ánh mắt phi thường triều mến, dào dạt đến mức sống lưng Lệ Húc trở nên lạnh buốt, loại biểu tình quan tâm thái quá của hắn khiến nó chẳng khi nào tịnh tâm.

 

 

 

 

 

 

“Sao ta lại ở đây?”

 

 

 

 

 

 

 

 

Lệ Húc nghiêng người thắc mắc, vì ngủ quá lâu dường như cơ thể vẫn đang trong trạng thái lười biếng. Nó nhanh chóng căng người, làm cái chuyển động kéo dãn tay chân như tiểu miêu miêu.

 

 

 

 

 

 

” Ngươi ngủ trong lớp ah, bất quá ở đó địa thế không tốt, có thể sẽ đau lưng, nên ta mang ngươi đến phòng y tế. Đến, ta đưa ngươi về nhà, hiện tại mọi người cũng đã tan học ”

 

 

 

 

 

 

 

Chung Vân nhìn Lệ Húc bằng loại biểu tình mang đầy tiếu ý. Hành động rõ ràng đang giúp người kia thu thập đồ đạc này nọ, nhưng Lệ Húc thấy rõ hắn chính là vừa trộm cười,  trong lòng nó  bất giác dấy lên cảm giác không mấy tốt đẹp.

 

 

 

 

 

 

 

“Kim Chung Vân , ngươi nói đi, có phải ngươi vừa làm chuyện gì không quan minh chính đại?”

 

 

 

 

 

” Nào có, ta làm sao lại có thể làm ra loại hành vi như thế ” – Chung Vân nhất quyết phủ nhận, mặt không một chút chuyển sắc

 

 

 

” Thật vậy?”

 

 

 

 

” Đương nhiên. Tất cả những việc Chung Vân ta làm đều không có gì sằng bậy. Mang ngươi đến phòng y tế, bồi ngươi một cái thoải mái không có gì sằng bậy.  Ngắm nhìn ngươi ngủ cũng không có gì sằng bậy. Nhưng mà Lệ Húc à, ngươi thực xinh đẹp nha. Ta thật đã yêu ngươi, Lệ Húc. Ngươi có yêu ta không?”

 

 

 

 

 

 

Cơ miệng Lệ Húc cơ hồ đã đông cứng, nó mở to đôi ngươi ướt át nhìn Chung Vân đến quỉ dị. Người này, sao lại có thể vừa ăn trộm gà vừa sảng khoái khoe khoang, lại còn kể chuyện bằng thái độ không một chút đứng đắn.

 

 

 

 

 

“Ngươi, ai cho ngươi trong lúc ta ngủ mà chiếm tiện nghi”

 

 

 

Lệ Húc nhảy dựng lên, lập tức kéo tay Chung Vân hung hăng trừng mắt.

 

 

 

 

 

” Bởi vì ta yêu ngươi. Nga, nhưng mà Lệ Húc , ta bất quá có nhìn ngươi cũng không dám chưa xin phép mà chạm vào người ngươi. Nhưng mà hiện tại ngươi lại đang chủ động, có phải chăng ngươi đã thực nhận cũng yêu ta, lại còn yêu đến mức muốn chạm vào ta?”

 

 

 

 

 

Chung Vân thể hiện sự trơ trẽn triệt để của mình. Rất nhạy bén song song với lời nói, cánh tay vươn ra lùa Lệ Húc sát vào với mình, hai khuôn ngực áp vào nhau gần đến mức cơ hồ có thể cảm nhận rõ nhịp tim của người đối diện. Hắn lại gian xảo trộm cười, bởi người trong lòng hắn vừa khẽ run run.

 

 

 

 

 

” Ngươi ……. ngươi …. ăn nói không biết xấu hổ. Ta khi nào yêu ngươi?”

 

 

 

 

 

” Tiểu Húc à, đừng dối lòng. Nhìn biểu hiện của ngươi đích thị là ngươi cũng yêu ta, nếu không tại sao ngươi lại hồi hộp đến run người. Chính là ta mỗi khi tại gần ngươi, cũng hồi hộp như thế đó. Húc Húc, hôm nay tâm trạng ta thực vui, tới – chúng ta đi ăn kem. Cùng mua một cây mà ăn chung nào”

 

 

 

 

 

Chung Vân không một chút xấu hổ thẳng thừng vặn vẹo lời Lệ Húc thành loại biến thái đồng dạng, khiến Lệ Húc một mặt đầy huyết sắc, tức đến thổ ra máu. Nó giãy dụa, miệng vừa cố gắng giải thích, tay chân lại gắng vùng vẫy ra khỏi lôi kéo của bạn học biến thái. Bất quá, người ta thấy trên sân trường vắn lặng, hai nam sinh vẻ ngoại hoàn hảo giằng co ồn ào, tạo thành một khung cảnh hảo đến mức lão bảo vệ phải mỉm cười cảm thán.

 

 

 

 

” Tình bạn trong ghế nhà trường, thật ‘trong sáng’ quá đi!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

——- Kết chương 1 ——-

 

 

 

Tác giả: ta thật lo lắng cho em Húc T_T

11 thoughts on “[SHORTFIC][YEWOOK] HẸN HÒ VỚI ANH ĐI ! – Chương 1 –

  1. ăn kem chuối phủ chocolate nhỉ…

    uầy *phẩy tay* em Húc bị ăn là chuyện không sớm cũng muộn mà hiahiahia Vân ca cố lên, Vân muội ngóc mỏ chờ hiahiahia

    giống như ăn chuối phải lột vỏ dần mới ăn đc mà *cười tươi như bông*

    cục cưng đn à, cưng cứ đà này mà tiến lên nhé *vẫy khăn*

  2. ss, dạo này ngày nào ss cũng ra fic mới, thật là vui quá đi, mà fic này rating j đây hả ss? Em là em mong chờ lắm đó nha, bạn Vân thật quá bá đạo, chưa chi mà bạn Húc đã thấy run run rồi a~. Cứ giữ tốc độ thế này nhé ss, :]]

    • à, dạo này ss đang nghĩ dưỡng bệnh, không phải đi alfm đi học, chỉ có ở nhà gõ fic, ăn no, uống thuốc, up hình k à =))))))))))))))))))))

      Khi nào xuất viện sẽ lại mất xác thôi :”>

      Rat thì ss chưa biết, để coi đã * huýt sáo*

  3. =]]] hô hô,cuối cùng ta cũng thấy đc chap 1 roài a~,ta là ta like nhất câu của bác bảo vệ a~ “Tình bạn trong ghế nhà trường, thật ‘trong sáng’ quá đi!”

  4. Yes!!! cuối cùng cái hài văn mà em mong đợi cũng đã ra chương đầu tiên. quả đúng là bõ công mong đợi mà,
    hôm nay nhiều chuyện vui nga vừa mới biết điểm thi, ghé vào wp thì có new post *múa lụa*
    cơ mà chúc tỷ tìm đc beta-er như ý, chóng khỏe nhé tỷ

    Thân

      • hehe không bõ công em…..không đọc văn bản mà, chả biết cô nào chấm mà văn ngoài sức tưởng tượng luôn ^^
        mấy môn kia cũng khá. bây h chờ mỗi kq thi thử
        Tỷ khỏe lại chưa???

  5. Pingback: Tổng Hợp List Fanfic YeWook~ Hing | ♛ Mon Cloudsomnia ♛

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: