[Longfic][YeWook] Kỳ Vương II – Chương 5 –

Cuối cùng KVII cũng đã trở lại T_T

Mình chỉ ngắn gọn vài điều.

  • Thứ nhất giai đoạn trước có một số việc không vui nên mình đã thông báo rằng KV từ nay sẽ set pass. Hiện tại việc đã qua rất lâu và mình cũng đã gần như không để tâm nữa. Nên truyện sẽ vẫn tiếp tục post công khai nha các tình yêu ~ *tung bông*
  • Lâu như vậy chắc là mọi người đã quên mất diễn biến nội dung /xấu hổ/. Chắc lại phải phiền mọi người đọc lại ( ít nhất là từ cuốn 2) để khi đọc đỡ bỡ ngỡ nha XD~~~~~
  • Lịch post truyện hiện tại sẽ là 1 tuần 2 chương.
  • Cảm ơn mọi người lần nữa vì đã kiên nhẫn theo dõi KV và chờ đợi mình lâu như vậy :3

Cuối cùng, văn phong của mình có lẽ sẽ khác đi đôi chút. Mong mọi người bỏ qua~

——————————————————–

CHƯƠNG 5 : MƯU TÍNH

Ba ngày sau, lại phát hiện ra xác chết bị mất tứ chi ở Yên Hạ. Chỉ khác, thủ đoạn lần này so với những lần trước quả thật chỉ có tàn ác hơn. Không phải một mà là mười bốn nam nhân bị sát hại cùng một lúc, máu chảy khô lại nhuộm thẫm cả một vùng. Người gan dạ nhìn vào cũng buồn nôn đừng nói những người thần kinh yếu, ngất luôn tại lần đầu tiên chứng kiến là chuyện không mấy ngạc  nhiên.

Đích thân quan phủ cùng quân lính đến nơi phát hiện thi thể, là một bãi đất trống ngay ngoài bìa rừng tuyết lê. Lần này chủ phủ thân chinh xem xét hiện trường, nghe bảo bởi vì hộ tống khâm sai triều đình, là một mệnh quan thuộc hàng tam phẩm.

Bởi vì nghi ngờ vụ án ở Yên Hạ cùng những vụ giết người ở kinh thành có liên hệ với nhau. Triều đình nhúng tay vào, sớm đã nhận định chắc hẳn không phải là một tên giết người điên khùng đơn giản.

Trong lúc Chung Vân, Lệ Húc cùng Mạch Nghi Quân đang loay hoay ở vòng ngoài, chờ thời cơ vượt vòng vây của lính canh để tận mắt xem xét lần nữa thi thể. Chỉ sợ qua một lúc khi quan binh kéo đến, lật tới lật lui mấy vòng đã xóa hết dấu vết quan trọng.

.

.

“Con bà nó, cái bọn đầu heo quan với chả lính” – Lệ Húc tức giận, không kiêng nhè mà chữi bậy.

Trái ngược với Lệ Húc, Mạch Nghi Quân bộ dáng tao nhã, phe phẩy quạt trong tay vẻ mặt thật tĩnh lặng. Bất quá, cho đến khi quan sai triều đình xuất hiện, điều hắn làm mới thực sự khiến bọn Vân Húc bị dọa đến phát ngây.

Nguyên lai, Mạch Nghi Quân có quen biết với mệnh quan triều đình a.

.

.

Phó soái Lý Hạo Nguyên khoác trên người bộ quân giáp màu đồng, hoàn toàn trái ngược với gương mặt non nớt mang dáng vẻ hài tử. Nhìn kĩ một chút, so với Lệ Húc thật sự có vài điểm tương đồng.

Lý Hạo Nguyên đối với loại hội ngộ cùng Mạch Nghi Quân tỏ ra thực cao hứng, hắn cười đến híp mắt liên tục ôm lấy một cánh tay Mạch Nghi Quân lúc lắc không ngừng.

“Hắn gọi là Lệ Húc là bằng hữu của ta, người anh tuấn bên cạnh gọi là Chung Vân. Hạo Nguyên, bọn họ so với ngươi đều lớn hơn vài tuổi, cứ gọi họ một tiếng huynh là được.”

“Nga~, Chung Vân huynh. Ách, nhưng mà Quân Quân à, ngươi xác nhận không trêu đùa ta? Lệ Húc thoạt nhìn cùng ta thật giống như đồng trang lứa.”

Lý Hạo Nguyên tỏ vẻ kinh ngạc, đôi đồng tử trong veo tinh anh. Mà người kia chẳng vì một chút lời của đứa nhỏ Hạo Nguyên mà cho rằng phi lễ, hắn cười híp mắt, đuôi phượng xinh đẹp cong cong hoàn hảo.

“Ha hả, không sao. Cứ gọi ta Lệ Húc. Ta gọi ngươi Hạo Hạo nha.”

Bốn nam nhân vẻ ngoài anh tuấn, đứng ở một chỗ thật không khỏi thu hút ánh nhìn cùng ganh tị của nhiều người. Dù bao năm chinh chiến, hay một kẻ đơn thuần lần đầu bước chân ra giang hồ, bất quá sự thông minh cùng hòa nhã đã kéo họ lại với nhau cũng thật nhanh chóng. Để rồi những năm về sau, khi đồng cam cộng khổ trải qua trăm ngàn biến cố. Nghi Quân – Hạo Nguyên – Chung Vân – Lệ Húc, họ trở thành bằng hữu, so với huynh đệ ruột thịt cơ hồ còn thân thiết hơn.

.

.

.

Chung Vân quả thực không thể không bội phục học thức uyên bác của Lệ Húc. Hiện tại đứng trước ái nhân, tâm tư y không chỉ đơn thuần là cảm giác rung động. Hơn thế nữa chính là sự ngưỡng mộ đến nghiêng mình trước tàng kinh thư trong cái đầu nhỏ bé kia.

Tất cả những gì Lý Hạo Nguyên kể, chi tiết về những vụ ám sát bí mật ở An Lạc, hoàn toàn tương đồng với những phán đoán trước đây Lệ Húc đã từng nói cho y nghe.

Nếu ở Yên Hạ thi thể tìm thấy bị mất tứ chi, thì ở An Lạc thủ cấp được lấy đi bằng loại công phu khiến đến cao thủ cũng phải kinh người. Tất cả mọi nhát cắt đều vô cùng hoàn hảo, phần cổ cụt ngủn không một chút dây dưa, máu tươi chảy ra nhiều đến dọa người. Đại khái có thể nhạy bén nhận ra kẻ giết người muốn giữ cho phần lấy được được toàn vẹn. Vẫn là vì một lí do gì đó, nhất định không phải điều tốt đẹp gì.

.

.

.

“Ta kể cho ngươi nghe chuyện này, Chung Vân”

Lệ Húc lùa mười ngón tay thon gầy vào mái tóc dài nâu nhạt, ánh mắt thâm trầm cùng biểu hiện sâu xa.

Phác Nhã ngày đó xuất hiện, không phải là tiên nhân cũng chẳng phải cái gì nam sủng của hoàng đế. Hắn đơn giản chính là hậu duệ duy nhất còn sống xót của bộ tộc Mã Lạc đến từ Mễ Bích.

Võ lâm trung nguyên, chí tôn ngạo nghễ tồn tại ba loại bang phái. Danh ngôn chính phái, tà ma ngoại đạo và đương triều. Đối với việc đấu đá dành giật bí kiếp võ công, đương triều ngoài mặt tỏ thái độ không quan tâm, nhưng thực chất từ rất lâu đã nhúng tay để đảm bảo công bằng cho ba phái và giữ vững được vị thế của mình. Bọn họ chính là đã âm thầm sang Mễ Bích, tìm tộc luyện vu Mã Lạc, lập nên một cái giao ước. Người ở Mã Lạc không cần ra đồng, không cần đánh cá, hiển nhiên được triều đình dưỡng, đứa trẻ ở Mã Lạp chỉ cần chuyên công khảo vu, lớn lên thành một vu sư nhất định sẽ có thể an an tĩnh tĩnh mà hưởng một cuộc sống ấm no.

.

Bất quá, ở đời này tham lam nhất chính là con người. Tàn nhẫn nhất cũng chính là con người. Tại một thời điểm, triều định bỗng nhận thức Mã Lạc là bộ tộc mang khả năng tài trí hơn người. Qua thật nhiều đời, am hiểu về cục diện và những bí mật chốn thâm cung sợ rằng đã sớm ghi chép thành kho lớn. Chỉ cần một kẻ có tâm cơ, triều đình bị tiêu giệt chỉ là việc sớm muộn mà thôi.

Con chó được người nuôi sẽ chẳng bao giờ quay đầu lại cắn chủ. Chỉ là, con người có nuôi vật kia từ nhỏ vẫn chẳng mảy may chùng bước một sát kết liễu sinh linh bé nhỏ trung thành. Vậy là toàn bộ Mã Lạc đã bị tiêu giệt như vậy. Ngọt ngào, êm thắm. Duy nhất kẻ con sống mà hoàng đế kia không thể xuống tay, chính bởi vì một chữ yêu!

—- Hết Chương 5 —-

3 thoughts on “[Longfic][YeWook] Kỳ Vương II – Chương 5 –

  1. Chao ban. ^^ Minh thich doc fic cua ban ma gio moi cmt. Cho lau roi moi thay ban post lai fic nay. Fic nay cua ban hay lam. :)))
    – Xai dt nen minh ko nhan dau dc. Mong ban thong cam.🙂

    • hehe, hổng có gì đâu. Đúng là treo lâu quá rồi nên ngại :”> Mình sẽ cố gắng cập nhật đều đặn. Cảm ơn bạn vẫn theo dõi dù đã lâu như vậy😄 XD~~~~~~~~

  2. Mị thấy chế thông báo không set pass, mị bấn quá, bò vô đây trước
    Ờ thật ra mị đọc chưa đến đầy, mị đi ra đây, đọc đến đây mị sẽ trở lại comments😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: