[ Kỳ Vương | Q.I ] – Chương 11 –

| Chương 11: Đêm khuya thanh vắng – tức cảnh sinh tình  |

.

.

.

 

“Nhân bất biến giữa dòng đời vạn biến” (1)

 

“Chà, chữ viết đẹp ghê. Thật tò mò muốn diện kiến người viết chữ.”

Lệ Húc đột nhiên thốt lên một câu cảm thám không hề liên quan đến toàn bộ cục diện. Thấy vậy Kim Chung Vân liền liếc mắt tỏ vẻ không hài lòng. Không khí ở cửa Nam An Lạc sau khi nan đề đươc công bố lại trở về tình trạng hỗn loạn như ban đầu. Tiếng bàn tán, tiếng cảm thán, tiếng tranh luận rầm rộ khiến người ta choáng váng đầu óc.

 

Thùng thùng thùng

Một hồi trống dài nữa lại vang lên mong muốn mọi người tập trung chú ý. Vương Nhĩ Hoàng lần đầu tiên bước ra khỏi kiệu, chân mày khẽ nhíu lại tỏ vẻ khó chịu với hành động cục súc của đám nam nhân bên dưới. Nàng tiến vào khoảng không chính giữa nơi đặt cái trống lớn, gió xào xạc thổi làm trang sức trên người nàng va khẽ vào nhau

Siêu siêu siêu.

Mỹ nhân lướt đi như tiên nữ.

 

 

“Câu hỏi vòng một đã được công bố. Kỳ Vương chính là người giữ được phong thái Nhân bất biến giữa dòng đời vạn biến. Ta đây cấp cho mọi người ba ngày để suy nghĩ. Đúng giờ Ngọ ba ngày sau, cũng tại nơi này. Những ai cho rằng bản thân đủ tiêu chuẩn để trở thành Kỳ Vương sẽ được xếp hàng để rà soát. Mặc nhiên ai không đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn cố đấm ăn xôi thì chịu năm mươi trượng và đuổi về. Hẹn gặp lại.”

Nói xong nàng lập tức quay đầu lùi về lại kiệu, bộ dáng thể hiện rõ ràng, nàng chính là chán ghét việc ở lại cái nơi hỗn loạn này.

 

Kiệu đã khuất, tất cả binh lính cũng lần lược kéo vào thành. Khoảng không rộng lớn mới đây còn ồn ào náo động trong phút chốc đã trở lại là bãi tha ma tĩnh lặng. Luồng khí lạnh thất thường ập đến khiến mọi người rất nhanh liền gấp rút li khai.

Người là người, bỗng trở lại cô quạnh, tấm vải đỏ rực vừa hạ xuống đã phủ một tầng bụi đất trắng mờ, vẫn phấp phơi tung bay.

 

 

“Về thôi, hết trò chơi rồi.”

Lệ Húc vươn tay bắt một lọn tóc đang bị gió tổi tung, rất nhanh sau đó xoắn mấy vòng quanh đầu ngón tay thon dài để đùa giỡn. Nó đơn thuần ngây thơ không hề biết hành động này mang bao nhiêu phần kích thích. Mắt Chung Vân như bị thôi miên dính chặt vào mấy lọn tóc mềm mịn như tơ.

 

 

“Ngươi… nghĩ thế nào về nan đề của Vương Nhĩ Hoàng?”

Kim Chung Vân dè dặt đặt câu hỏi, đôi mắt một khắc cũng không tách rời theo dõi thái độ của Lệ Húc. Y thấy rõ cái điệu cười khoái trá của Lệ Húc mỗi khi nghĩ ra được trò khi dễ người khác, nó hất đám tóc vương trước ngực gọn gàng ra sau, tiêu sái quay lưng rời xa Chung Vân. Tiếng cười khanh khách vang lên thực trong trẻo, Lệ Húc cười đến khoái trá, cười đến cơ đồ đất trời muốn ngả nghiêng.

 

 

“Vân, huynh cũng đừng xem thường ta quá chứ. Câu trả lời chẳng phải huynh đã sớm biết rồi sao?”

Chung Vân đứng ngây ngốc nhìn bóng lưng Lệ Húc đang xa dần, chốc sau khóe môi hiện diện một đường cong tuyệt mỹ. Không hổ danh là người mà y chọn, tiểu Húc của y thật phi thường thông minh. Đầu tiên là cười mỉm chi sau đó là thanh âm lớn dần đến thập phần sảng khoái, Chung Vân bước từng bước mạnh mẽ thật dài nhanh chóng sóng vai cạnh Lệ Húc, ánh mắt đen thăm thẳm chưa bao giờ tắt ý cười.

Này là Lệ Húc. Này là người y thích ah.

.

.

.

Đêm cuối hạ. Trời chuyển mình bỗng oi bức lạ thường. Chung Vân thao thức tận canh ba mà vẫn không tài nào chợp mắt được. Dù sao An Lạc vẫn nằm ở phía Nam, thời tiết khô nóng quanh năm trái ngược với nơi Chung Vân sinh sống. Lại quen được sư phụ cưng chiều từ nhỏ, vốn việc chịu đựng khí hậu khắc nghiệp ở An Lạc bấy lâu nay với Chung Vân đã vượt mức chịu đựng khá xa rồi.

 

 

“Vân?”

Bóng nhỏ Lệ Húc in trên vách cửa khiến Chung Vân trong một khắc bỗng ngây ngốc chớp mắt. Y nhảy xuống giường, đẩy cửa đón nhận gương mặt cười đến mê mị của Lệ Húc.

 

Lệ Húc tay trái cầm đèn lồng đỏ, tay phải cầm bình rượu cổ tay lúc lắc, trưng ra một vẻ hư hỏng trái ngược với gương mặt ngây ngô.

 

 

“Sao giờ này ngươi chưa ngủ?”

“Ta biết huynh không ngủ được. Đi ngắm trăng với ta không?”

Lệ Húc khịt khịt mũi nhìn Chung Vân chờ đợi, đôi mắt nâu trong veo dẫu trong bóng tối vẫn sáng ngời.

 

 

Kim Chung Vân không phải là loại người tinh tế trong tình cảm, giờ phút này trong hắn chỉ còn độc mỗi hình dáng thanh tú điêu tường của Lệ Húc mà thôi. Y quay vào mau chóng thay quần áo, đỡ bình rượu và cây đèn lồng, cả hai cùng sóng bước đi cạnh nhau.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Sông Ngâm. Lần trước đến ta có quan sát được một miếng đất. Từ Ngưng Nguyệt Lâu đi cũng không xa, có một bãi cỏ lớn, cảnh quang rất tốt. Huynh thấy sao?”

“Được.”

 

 

 

 

Còn thấy sao thấy trăng gì nữa. Thời điểm hiện tại trong lòng Chung Vân tâm niệm, chính là dù Lệ Húc có nói y nhảy vào chảo mỡ chắc từ miệng y cũng chỉ phát được một tiếng ‘được’. Trong lòng ẩn ẩn mơ hồ ý thức được chẳng phải vì thời tiết nóng bức mà mất ngủ, vậy vì cái gì khiến y trằn trọc? Vì cái gì mà chỉ mới nghe một tiếng ‘Vân’ từ ngoài cửa đã mang tim y đi bóp đến méo mó khôn cùng?

 

Đêm. Không khí dịu bớt hơn nhờ dải nước sông rộng lớn thoáng đãng. Quả thực như lời Lệ Húc miêu tả, ở gần nơi Ngưng Nguyệt Lâu tọa lạc có một bãi cỏ. Chẳng hiều vì sao nơi đây cỏ lại mọc dày hơn bình thường. Ven sông cũng không có hoa mọc, đơn giản chỉ là sự tái hợp của mép nước sóng sánh cùng những lọn cỏ xanh đùng đục được chiếu sáng bởi ánh trăng.

Mười ba, trăng non vắt hững hờ trên nền trời đen kịt. Không có sao lấp lánh, chỉ vỏn vẹn là một mảnh tròn không toàn vẹn đang tỏa ra thứ ánh sáng dễ chịu lặng lẽ một góc trời.

 

 

Lệ Húc thả mình xuống nền cỏ rậm rạp, cảm nhận sự ẩm ướt bởi làn sương mỏng bao quanh từng ngọn lá non. Hắn gác tay ngược lên đầu làm gối, chân vắt chữ ngũ sảng khoái. Ánh mắt trong trẻo hướng về mảnh trăng lạnh chăm chú ngắm nhìn.

Trong đêm trăng mờ ảo, Chung Vân thấy Lệ Húc cười. Hắn cười điệu cười mê người đã bao lần làm y say mê. Y thắc mắc rốt cuộc người này tìm được gì nơi mảnh trăng non mà cười đến thích thú. Chung Vân thả đèn lồng và vò rượu xuống, cùng đến nằm cạnh Lệ Húc, đồng loạt hướng mắt về phía trăng.

 

 

“Lệ Húc, ngươi thích trăng vậy sao?”

“Ân. Huynh quên ta là Vi Kỳ … Từ Vi há chẳng phải lấy một mảnh từ nguyệt hay sao?” (2)

 

 

“Phải. Vi lấy từ nguyệt. Vậy vân của ta thì lấy từ đâu?”

Chung Vân cười, đôi mắt sâu thẳm lay động, hắn nổi hứng muốn trêu ghẹo Lệ Húc.

Là trêu ghẹo hay là ý là tình?

 

 

Khi Chung Vân hỏi thì quay sang bên cạnh nhìn Lệ Húc, mà Lệ Húc chẳng biết từ khi nào đã thôi không nhìn trăng nữa, mặt đối mặt hướng đến Chung Vân. Hai người nằm bên nhau trên thảm cỏ xanh ẩm ướt, hai gương mặt kề cận gần đến mức cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng của đối phương phả từng đợt luân phiên lên nhau.

 

Trái tim Chung Vân chưa bao giờ đập những hồi gấp gáp như thế. Vì khoảng cách quá gần khiến y chếch choáng như người say. Tửu lượng của y không tệ chưa kể còn chưa một giọt nào nhỏ vào bụng. Y say mùi hương của Lệ Húc, ánh mắt của Lệ Húc, y say tình!

 

 

Lệ Húc mỉm cười, nhổm người tiến ra phía mép nước. Bàn tay trắng muốt như hoa lê bắt ra sau lưng, đan xen vào nhau khít như nêm.

Lạ thật, gió bỗng dưng từ đâu hân hoan tiến tới. Chung Vân chợt nghĩ, Lệ Húc cứ như phong thần vậy, mỗi nơi hắn xuất hiện đều thấy gió vây quanh

“Huynh nói xem ta nên lấy một câu ‘vân đạm phong khinh’(3) để hướng đến. Hay cứ như vậy nhìn huynh, rồi mình tự khắc sẽ vân đạm phong khinh ?”

 

 

Lần thứ bao nhiêu Chung Vân đã không còn đếm được y mang lí trí, hoàn hảo diễn một màn ngây ngốc. Nhìn bóng trắng mảnh dẻ mấp mé ở mép sông như thực như ảo. Lệ Húc đứng đó, tắm mình trong thứ ánh sáng trắng vàng lành lạnh. Mái tóc dài vẫn ánh lên sắc nâu nhạt dẫu là trong mớ ánh sáng nhạt nhòa.

 

“Chung Vân, huynh giúp ta tết tóc được không?”

“Hả?”

Chung Vân có chút ngẩn ngơ trước lời đề nghị của Lệ Húc

 

 

“Giúp ta tết gọn tóc lại, cứ thế này gió sẽ làm rối tung, rất khó chải.”

“Được, để ta giúp.”

 

.

 

Không phải là Lệ Húc đi xuống ngồi cạnh Chung Vân, mà là Chung Vân đứng dậy đi về phía Lệ Húc. Y bước từng bước thật chậm rãi, thật an nhiên không chút vội vã. Cho đến khi khoảng cách của y cùng Lệ Húc chỉ còn là một cái vươn tay, y run run mang tay mình hòa vào mái tóc nâu vẫn luôn làm y xao động.

Tóc của Lệ Húc thật lạnh, còn tim Chung Vân thì đập thật rộn ràng

 

 

Thình thịch thình thịch.

Chung Vân à, vì cớ gì mà tim ngươi lại cuống cuồng hoảng sợ a?

Lệ Húc đứng phía trước, gần như đang lọt thõm trong lòng Chung Vân. Y thấy rõ nó đang hướng mắt ra mặt nước đen kịt. Trăng non không toàn vẹn chưa đủ sức rọi sáng cả mặt sông rộng lớn, có chăng chỉ là vài vạt nước vụn nhặt như vẩy ca đang tung tẩy, đong đưa lấp lánh đến tươi vui.

 

 

 

Chung Vân kéo gọn phần tóc rơi phía trước ngực Lệ Húc về phía sau, lộ ra cái cổ trắng ngần trơn  bóng, tự dưng y thấy khó thở. Tại nơi yết hầu là bởi vì hô hấp mà hơi hơi co giật, làn da trắng đến trong suốt được ánh trăng chiếu rọi tỏa ra một loại mị lực mơ hồ. Chung Vân nhìn vào cái cổ bé xinh mà khẽ nuốt nước bọt, chỉ hận không thể ngay lập tức cắn một ngụm thật lớn, mang tất cả nó nhai nuốt vào bụng mới vừa lòng.

 

Lệ Húc xinh đẹp, thật sự là lay động lòng người. Đôi mắt to với hàng mi cong dày rũ hờ như chờ đợi, hoặc nhiên có thể là để che giấu hai viên đá trong veo tinh anh. Đêm tối nhưng Chung Vân vẫn nhớ rõ màu mắt ngọt như mật ấy, y đắm chìm trong cái hạnh phúc bé nhỏ tự bản thân đang xây cho mình.

Bỗng dưng Lệ Húc ngoái đầu nhìn Chung Vân, đôi môi như cánh đào khép nở khẽ cười. Xương quai hàm hơi góc cạnh càng làm cho cái cổ thêm thập phần quyến rũ. Lệ Húc nhìn sâu vào đôi mắt Chung Vân như đang chực chờ tìm kiếm.

Là tìm chưa ra hay đã vô tình vấp ngã vào nơi ấy ngân hà mênh mông?

 

 

“Vân, hôm nào huynh lại dạo hồ cầm cho ta nghe nha.”

Lệ Húc đề nghị.

 

Trên tay Chung vân vẫn là mớ tóc của Lệ Húc đang thắt dở, bỗng như có sức sống, nhảy múa, trôi tuột ra khỏi tay. Lệ Húc tiến sát hơn về mép nước, cúi người cởi giày. Khoảnh khắc gót chân trắng muốt ẩn hiện, Chung Vân bỗng thấy đất trời như quay cuồng.

 

Lệ Húc vén cao vạt áo, đưa một bàn chân xuống mặt nước sông lạnh ngắt. Ánh trăng trắng bạc tưới mình lên mu bàn chân lấp lánh.

Đôi chân này, liệu có nguyện cùng ta đi khắp thế gian?

 

 

“Lệ Húc.”

Trong vô thức, Chung Vân cất tiếng khẽ gọi, giọng nói trầm thấp, vừa tha thiết vừa tràn đầy yêu thương. Lệ Húc quay người nhìn Chung Vân mà không nói gì. Lại cười, cười đến khóe môi căng rộng, cười đến đuôi mắt vút cong.

Chung Vân thấy người nọ vỗ hai lòng bàn tay vào nhau, y nghe được nó đang vỗ theo một nhịp điệu nào đó. Không gian ban đêm tĩnh mịch chỉ còn tiếng vỗ tay đơn độc. Tại một số thời điểm Chung Vân cảm thấy đứa nhỏ này thật cô đơn.

 

.

 

Chung Vẫn vẫn đứng ở một chỗ, nhíu mày quan sát Lệ Húc. Một khắc nọ chuyển dời làm hắn hoảng hốt, trố mắt như thể không tin được mình đang đứng ở nhân gian. Cả một khúc sông nơi Lệ Húc đứng đom đóm từ đâu bay về. Cả trăm, cả ngàn con là cả trăm, cả ngàn điểm sáng bắt đầu lập lòe đậu trên người Lệ Húc. Trong phút chốc, nó biến thành một khối phát sáng lấp lánh.

 

Lệ Húc tiến về phía Chung Vân, từng bước từng bước một trên đôi chân trần trắng trẻo. Đàn đom đóm vẫn dây dưa trên quần áo Lệ Húc quyết không rời, mà trên gương mặt của hắn đến chín phần mười là thản nhiên.

 

Khi chỉ còn cách Chung Vân ba bốn bước chân, Lệ Húc dừng lại rồi đột nhiên xoay tròn tại chỗ. Đám đom đóm theo luận động của Lệ Húc mà giật mình tán loạn tản mác, từng đợt từng đợt một lao ra như pháo hoa.

 

Hất vạt áo bên phải một đàn đom đóm phóng ra

Hất vạt áo bên trái một đàn đom đóm rời mất.

 

Kể cả khi đã rời khỏi người Lệ Húc chúng vẫn bay vòng quanh mà nhấp nháy thứ ánh sáng mơ hồ.

 

 

Lệ Húc vẫn cứ xoay tròn, cười khanh khách thích thú chơi đùa. Nó nhón cao chân vừa xoay tròn vừa bước đi. Tiền ra mép sông, quay về, rồi lại hướng nơi Chung Vân đứng mà quay vòng múa loạn

 

“Viễn thụ yên vân miền mang

Không sơn tuyết nguyệt thương lương.”

 

Lệ Húc mấp máy ngâm thơ, nhịp điệu xoay tròn chậm dần, cho đến khi đứng hẳn vững chãi trên mặt đất thì đã thấy nó và Chung Vân đối diện với nhau. Lệ Húc nhón chân gác cằm lên bờ vai rắn chắc của người đối diện, hai lồng ngực áp sát vào nhau, dẫu qua lấy lớp vải vẫn dễ dàng nghe được tiếng tim đập từng đợt thúc dục không ngừng.

Chung Vân thì thầm môi khẽ ngâm lại ý văn của Lệ Húc

Bóng cây mây khói xa vời

Hoang vu núi tuyết trăng mời thê lương

.

 

Y nhắm mắt, hít thở sâu mùi thảo mộc để cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của Lệ Húc.

Bởi vì y là hảo hán nên không đời nào chấp nhận vẻ yếu đuối của nữ nhân. Nhưng giờ phút này Kim Chung Vân y còn nói được điều gì?

Kim Chung Vân ơi Kim Chung Vân, ngươi thật sự đã yêu rồi sao?

 

 

 

— Hết chương 11 —

Chú Thích:

  • (1) Nhân bất biến giữa dòng người vạn biến: Chỉ việc nói về một người giữ vững lập trường, vững bản chất, vững niềm tin dù cho thế giới quan xung quanh có bao nhiêu biến cố, thay đổi.
  • (2) Vi lấy một mảnh từ Nguyệt: Giải thích về ngọn nguồn của Cờ Vây. Quân cờ vây cơ bản gồm hai loại, màu trắng và đen, hình tròn. Hình tượng quân cờ trong cờ vây chính là lấy cảm hứng từ “lấy một điểm tròn trong ánh trăng”. Ở đây Lệ Húc đang ẩn ý về mặt khái niệm tượng hình thông thường, không phải suy ra từ tương đồng trong 2 bộ chữ “Vi” và “Nguyệt”. Về phần tài liệu giải thích về nguồn gốc cờ vây, cái này là mình nhớ lại kiến thức từ ông mình ( cũng là người dạy mình chơi cờ vây) kể lại. Nếu các bạn muốn tìm hiểu thêm về nó, có thể search tìm tài liệu, hoặc đợi một lần nào đó, mình sẽ tổng hợp những kiến thức tổng quát về Cờ Vây cho mọi người nha ^^
  • (3) Vân đạm phong khinh: mây gió điềm nhiên. Chỉ những người luôn có phong thái bình thường, sống không cần chú ý đến điều gì đang xảy ra.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: