[ Kỳ Vương | Q.I ] – Chương 14–

| Chương 14: Mỗ Quang |

.

.

.

 

Đường phố An Lạc về đêm vô cùng đông đúc, nhất là những dịp lễ hội như thế này.  Bản tính vốn là đứa trẻ yêu thích nơi náo nhiệt, Lệ Húc hai mắt sáng rực, bộ dáng hứng thú, một tay cầm kẹo hồ lô, một tay cầm gói bánh hồng, khuôn miệng bóng loáng một lớp đường bóng đỏ.

 

 

 

“Chung Vân, Chung Vân .. lại đằng kia, có bán nhiều thứ thực tinh xảo a.”

 

Lệ Húc đẩy đẩy tay Chung Vân, bộ dáng như tiểu hài tử lần đầu được cha mẹ cho đi lễ hội, mà Chung Vân mặt đầy hắc tuyến cũng thực giống lão cha khó tánh, mặt nhăn mày nhíu, cả người phủ một tầng khí lạnh.

 

 

“Uy, Chung Vân, vẻ mặt của nhà ngươi có phải chăng là muốn đi nhà xí?”

 

Kim Lệ Húc trợn to mắt, biểu tình không biết là thật ngây thơ hay đang giả vờ trêu trọc. Kim Chung Vân mặc nhiên không nói gì, trước sau duy trì bộ dáng khó chịu, đối với lời trêu trọc của Lệ Húc lại dửng dưng chẳng để vào lòng. Ai nha, sự tình lần này có vẻ căng thẳng, Lệ Húc nhún vai than thầm, người kia cũng không phải nữ nhân lầu son đi, sao lại có kiểu hờn dỗi vô cớ như thế, tiếp tục mang một khối hồ lô ngọt lịm cho vào miệng, quyết định chú tâm náo nhiệt, mặc kệ tên khó chiều Kim Chung Vân.

 

 

 

“Tới đây, tới đây, bà con cô bác, các vị gia gia tới đây. Chương trình tạp kĩ sắp được bắt đầu, tới đây tới đây ….”

 

 

Tiếng một tiểu hài tử trạc từng tám tuổi trong veo vang lên, xen lẫn tiếng trống tay rộng rã thu hút sự hiếu kì của mọi người, trong đó có cả Lệ Húc. Nó từ bé vốn ít được ra ngoài du ngoạn, có mấy lần đi theo phụ thân cũng là vào phủ thành hoa lệ. Phụ thân bao bọc nó chẳng thua gì ngọc lưu ly trân quí, thế nên đối với sự tình như tạp kĩ, đương nhiên Lệ Húc vô cùng hiếu kì.

 

 

“Chung Vân, tới …tới ….”

 

Cách đó không xa, một khoảng trốn hình tròn đã được vẽ thành. Lệ Húc lợi dụng cơ thể nhỏ nhắn, thân pháp lanh lợi, chẳng mấy chốc chen được đến hàng đầu của vòng vây, mà Chung Vân tuy không nói gì cũng đã theo ngay sát cạnh.

Chính giữa vòng tròn quả nhiên là một hài tử áng chừng tám chín tuổi, cùng với một nam nhân lớn hơn mà nó gọi là ca ca. Huynh đệ đi mãi võ hành lí cũng thực nhỏ gọn, một kiện gỗ đồ đạc gì đó và hai tay nải kích thước không đáng lưu tâm.

 

 

Tiểu hài tử mặc trang phục màu lam nhạt, mái tóc buộc cao sạch sẽ, lộ rõ đôi mắt lanh lợi cùng ngũ quan đáng yêu. Một tay cầm trống nhỏ, tay kia cầm dùi, nó chạy vòng quanh vừa gõ trống vừa buông lời hô hào sự chú ý, mà ca ca của nó bên trong đang tập trung chuẩn bị đạo cụ.

 

“Nga, tiểu tử kia khí thái cũng thật không tồi.”

Lệ Húc bấy giờ đã giải quyết xong đống quà vặt, tìm một mảnh khăn tay từ trong ống áo, cọ tới cọ lui, ánh mắt tinh tế nhìn ca ca tiểu hài tử nhận xét. Nó nói khá nhỏ, chẳng qua vì thính giác của Chung Vân rất tinh tường, y trừng mắt với nó, chung quanh lại tỏa ra thêm một khối khí lạnh.

 

Ước chừng lượng người xem đã khá đông, nam tử ở giữa vòng vây, dõng dạc hướng người xem thi lễ.

“Cảm ơn tất cả mọi người, huynh đệ chúng tôi mạn phép thể hiện vài tiểu tạp kĩ, góp vui cho lễ hội hôm nay. Tạp kĩ lần này có chút đổi mới, là loại kĩ xảo mà chúng tôi chưa bao giờ công bố, nếu mọi người xem thấy thích, liền hướng tiểu đệ em ta mà lì xì. Cảm ơn, cảm ơn.”

 

 

Không khí bắt đầu sôi động lên, mọi người vỗ tay tán thưởng, vòng vây bên ngoài tiếng trống của tiểu hài tử cũng nhanh hơn, rộn ràng hơn.

 

Nam tử kia vận một khối y phục màu lam, so với tiểu đệ hơn mấy phần tinh tường. Hắn lấy từ trong kiện gỗ một dải lụa màu đỏ, làm động giũ mấy cái rồi lại lật tới lật lui hướng về phía mọi người kiểm chứng. Bàn tay thon dài khéo léo vo dải lụa thành một khối tròn, nắm chặt trong lòng bàn tay trái, tiếp đến dùng tay phải vuốt a vuốt, rồi lại đập đập vào tay trái mấy cái. Nắm tay thả ra, một con bồ câu vỗ cánh liên hồi, mà dải lụa đỏ thắm không biết đã tiêu biến đi đâu.

 

 

“Hay! Hay!”

 

Cùng với mọi người Lệ Húc vỗ tay phấn khích, lần đầu tiên nó được chứng kiến loại chiêu thức quỉ dị đến như vậy. Nhãn lực của nó thời điểm vừa rồi rõ ràng không rời đôi tay của nam tử kia một khắc nào, thật kì diệu khi dải lụa cư nhiên biến thành chim được a.

Nam tử lại lấy từ trong kiện gỗ một quả trứng nhỏ, vỏ trứng trắng muốt được lau chùi sạch sẽ khiến người nhìn phải phân vân là đồ thật hay giả. Mỉm cười tỏ ý thấu hiểu thắc mắc của mọi người, hắn mang quả trứng thả vào tay một người, người nọ cầm quả trứng cần thận kiểm tra, cho đến khi xác thực quả trứng còn nguyên vẹn, bên trong nặng trĩu mới gật gù trả lại. Nam tử thu trứng về trong lòng bàn tay, rất mau chóng tung vật nhỏ mỏng manh lên cao, khoảng hơn nửa sải tay thì nó bắt đầu rơi xuống, nghiễm nhiên xoay tròn trên đầu ngòn tay của nam tử áo lam.

 

 

“Hay! Hay!”

 

Tiếng vỗ tay mỗi lúc một to hơn, mọi người trở nên phi thường phấn khích. Loại tạp kĩ mới lạ này họ dường như chưa bao giờ được chiêm ngưỡng, ánh mắt thích thú chú tâm vào giữa vòng tròn, mà quả trứng nhỏ xem chừng vẫn xoay vòng trên đầu ngón tay nam nhâm áo lam.

Quả trứng được mang trả lại kiện gỗ, nam tử cười rạng rỡ trông thực khôi ngô. Hắn nắm quyền, cúi chào một vòng, thân hình mảnh khảnh gập thấp, bộ dáng hết sức lễ phép.

 

“Cảm ơn tất cả mọi người đã hưởng ứng tiểu xảo, bây giờ là tiết mục đặc biệt nhất mà huynh đệ chúng tôi muốn biểu diễn. Bất quá, cần thêm một người để hỗ trợ, chẳng biết vị huynh đệ này có thể giúp đỡ ta?”

 

 

Nam tử áo lam híp mắt cười, tay phải để ở sau lưng, lòng bàn tay trái ngửa ra, hướng về phía Kim Lệ Húc đứng mà nghiêng nghiêng người chờ đợi.

 

“Ta?”

 

Lệ Húc dùng ngón tay trỏ vào chính gương mặt diễm lệ của mình, bộ dáng nghi ngờ.

 

“Đúng, có thể?”

Nam tử áo lam gật đầu xác nhận

 

 

 

“Được …. có thể”

Lệ Húc chậm rãi bước vào bên trong vòng tròn, mấy bước đầu có chút dè dặt như còn đang đắn đo suy nghĩ, hắn quay đầu lại tìm kiếm đôi mắt quen thuộc, lại bắt được cái nhìn sắc bén pha chút trầm ngâm, Lệ Húc cắn môi bước theo nam tử áo lam, trong lòng dấy lên một cỗ lo lắng mơ hồ. Nó thực sự đang để tâm đến thái độ của Chung Vân sao?

 

“Thưa quí vị”

Nam tử áo lam lần thứ hai kéo sự chú ý của mọi người

“Vị huynh đệ này đồng ý giúp đỡ ta trong tiết mục này, xin quí vị hãy cho một tràng pháo tay cổ vũ cho huynh ấy.”

 

 

Tiếng reo hò lại vang lên, Chung Vân đứng khoanh tay lạnh băng, ánh mắt thâm túy quan sát nhất cử nhất động của nam tử áo lam, Ngày hôm nay y cảm thấy bản thân không được khỏe, tâm trạng cũng vô cùng tệ hại. Cảm giác bức bối liên tục xuất hiện mỗi lần có người đến gần Lệ Húc. Mà nam nhân áo lam kia, bộ dáng rõ ràng rất đứng đắn, nhưng ánh mắt dường như luôn nhìn y đầy tiếu ý. Là trêu ngươi, là thách thức, hay là loại truyền đạt đặc biệt khác?

 

 

Chung Vân vẫn dõi mắt quan sát tâm điểm ở giữa vòng vây, sau khi nam tử áo lam hướng dẫn gì đó, Lệ Húc gật đầu ra chiều đã hiểu. Chốc sau trên tay Lệ Húc cầm mội cái lồng chim, bên trong là ba bốn con bồ câu trắng muốt. Mang lồng chim đặt lên rương gỗ, lại nhận dây xích và ổ khóa từ tay nam tử áo lam, thật cẩn thận luồn ba vòng quanh cửa lồng chim, bấm khóa. Thật thành thạo không quên lúc lắc, cẩn thận kiểm ra hết thảy một lược. Hoàn thành, nó mang chìa khóa bỏ vào trong áo, rành mạch trước con mắt chứng kiến của tất cả mọi người.

 

 

Nam tử áo lam khẽ gật đầu cười tỏ ý cảm ơn Lệ Húc, từ ống tay áo hắn rút ra một miếng vải đen phủ lên lồng chim. Lại nói, hắn đi vòng quanh vật đó, huơ huơ bàn tay, làm mấy động tác như pháp sư lập đàn cầu mưa, nét mặt ra chiều đang rất tập trung mà thi triển một luồng khí lực vô hình nào đó. Chốc sau, lại đưa bàn tay về phía Lệ Húc, quét một đường hướng về phía lồng chim. Hiện tại, Lệ Húc bỗng cảm thấy có chút căng thẳng, dù đã được hướng dẫn trước những bước cần phải làm, bất quá nam tử kia không cho biết kết quả là gì. Lần đầu tiên được trực tiếp tham gia làm tiểu xảo, không khỏi cảm thấy lòng có chút hưng phấn.

 

Lệ Húc rờ rờ chìa khóa trong lồng ngực, chất kim loại lành lạnh báo hiệu nó vẫn nằm yên vị ở chỗ cũ. Nó nhoẻn miệng cười tươi tắn bước về phía lồng chim với mảnh vải đen, mà xung quanh mọi người đồng loạt lãnh một trận ngẩn ngơ vì nụ cười mê người của Lệ Húc. Một vài tiếng suýt xoa vang lên không thoát được khỏi thính lực của Chung Vân, y nghiến răng quoắc mắt ghi nhớ đối tượng, khi tạp kĩ tan, nhất định phải hảo hảo giáo huấn bọn người đó một chút.

 

 

Lệ Húc vươn bàn tay trắng muốt thon thả nắm một góc vải, nó đưa mắt nhìn nam tử áo lam có ý dò xét, nhận được cái gật đầu trấn an, liền yên tâm giật tung tấm vải đen tuyền.

Thật là kì diệu. Vào cái khoảnh khắc khi tấm vải đen bay lên, hàng vạn mảnh hoa giấy trắng li ti từ bên trong túa ra, tạo thành một cơ lốc nho nhỏ. Hoa giấy bay loạn trong không trung, biến chỗ Lệ Húc đứng thành một khối đặc sắc. Lệ Húc đứng ở giữa đám hoa giấy trắng muốt, bầu không khí trở nên quỉ dị bởi vì y trang cũng như tư sắc mỹ lệ hiếm có, làm cho mọi người vạn phần kinh hách, lại ngơ ngẩn vì khung cảnh như cõi tiên bồng.

 

 

“Hay … tiết mục hay!”

 

Tiếng reo hò bùng nổ, kim loại leng keng rơi vào bát gỗ liên hồi, tiểu tử gương mặt hạnh phúc, chạy liền mấy vòng nhận lì xì của người xem, mà cái miệng nho nhỏ đáng yêu không quên cảm ơn thúc thúc, cảm ơn thẩm thẩm liên hồi.

 

Giữa lúc không khí sôi sục, mọi người vẫn đang vỡ òa trong tư vị phấn khích bởi tiết mục thú vị vừa rồi, từ đằng xa tiếng đao kiếm kim loại va vào nhau chan chát. Rất nhanh chóng từ trên không trung hạ xuống hai thân ảnh đang tỉ thí, vòng tròn trở nên hỗn loạn, người đang đứng xem cũng hoảng loạn, nhanh chóng tản mát ra xa.

 

 

Nam tử áo lam ngây ngốc nhìn mảnh rối rắm, vẻ mặt nhất thời vẫn chưa nắm bắt được tình hình cục diện đang diễn ra. Cho đến khi mũi kiếm quét ngang gần hắn trong gang tấc, cơ thể hắn bị kéo nghiêng bởi một lực đạo không nhỏ, rồi có ai đó thốc kéo hắn ra khỏi vòng vây.

 

 

 

“Ngươi bị ngốc à, muốn chết sao, đến tiểu đệ đệ của ngươi còn biết đường mau bỏ chạy.”

 

Lệ Húc mắng xối xả vào mặt nam tử áo lam, gương mặt vì tức giận mà phủ một tầng đỏ hồng. Lúc nãy, nếu không vì nó thân thủ không tệ, cứu tên tiểu tử ngu ngốc này khỏi một đường cấp bách, chắc giờ này hắn đã đứt làm hai, chết mà không ý thức được cớ làm sao mình chết.

Nam tử áo lam chân mềm nhũn, mang toàn bộ khối cơ thể thả xuống đất, trán lấm tấm mồ hôi. Hiện tại có lẽ đã nhận thức được bản thân vừa trải qua loại tình huống gì. Vạt áo trong tay bị cật lực nắm đến nhăn nhúm, hắn thì thào.

 

 

“Cảm … cảm tạ … ta … ta …..”

 

 

“Ta ta cái rắm! Ngươi đứng lên, nam tử hán đại trượng phu cái gì mà …”

Lệ Húc trừng mắt nhìn nam tử áo lam, hàng lông mày thanh tú không khỏi xô đẩy vì tức giận, nó trên đời này phi thường chán ghét loại nam nhân yếu đuối, mà tên tiểu tử này thật vừa vặn hợp với chữ đó, không xê dịch tí nào

 

 

 

 

“Húc, hắn không biết võ công, là loại văn sinh.”

Chung Vân xoa xoa lưng Lệ Húc, kịp thời giải thích đẩy lui cơn giận đang chực bùng phát. Lúc nãy khi bắt đầu xem tạp kĩ, nhìn điệu bộ của nam tử áo lam y cũng đã có nghi ngờ, người này là không biết võ công hay là đang có ý che dấu. Bây giờ, dường như đã có giải đáp, lúc đỡ hắn dậy, Chung Vân cũng đã kín đáo thăm dò động mạch, kinh mạch của người này một điểm nhỏ cũng không tồn tại, xác định một chút khinh công cơ bản xem ra còn không thể thi triển đi.

 

 

Lệ Húc nhún vai, cánh môi anh đào chu chu ra vẻ hờn dỗi. Dù sao, nam tử hán đại trượng phu không có võ công cũng nên có một chút khí chất, chuyện phát sinh vừa nãy xem chừng cô nương liễu yếu đào tơ cũng có thể nhanh chân bỏ chạy, chẳng sợ đến mức đông cứng như tên văn sinh yếu đuối này.

 

 

 

Sau khi lấy lại được bình tĩnh, đám hỗn loạn cũng đã đi đâu mất tăm. Có lẽ chỉ là đang tỉ thí, vô tình gặp một đoạn cản trở. Lệ Húc và Chung Vân đều thuộc loại người nếu không phải chuyện của mình thì không quan tâm, mà nam tử áo lam cũng đã ổn định, hắn thi lễ hướng Chung Vân cùng Lệ Húc, điệu cười mang một tầng áy náy.

 

“Lúc nãy, xin cảm ơn hai huynh, chẳng biết phải báo đáp như thế nào. Tại hạ là Mỗ Quang, năm nay hai mươi mốt, tiểu đệ đệ là Mỗ Tĩnh, chẳng hay hai vị huynh đài có thể cho Mỗ Quang biết danh tính, để tiện xưng hô cho phải phép ?”

 

 

 

Người này tuy lúc nãy có lộ ra nét yếu đuối, nhưng chung qui vẫn là kẻ đọc sách, ăn nói lễ phép trước sau. Lệ Húc gật đầu trầm ngâm, hảo cảm có lẽ đã tăng lên một bậc. Chung Vân liếc nhìn Lệ Húc rồi mỉm cười, xem chiều y đã đoán được tâm tư tiểu bảo bối. Y cười sảng khoái, thanh âm nam tính phóng khoáng

 

 

“Ta Kim Chung Vân, năm nay hai mươi ba, còn hắn là Kim Lệ Húc, nhỏ hơn ngươi. Bất quá, ngươi cũng không cần gọi nhau quá khách sáo.”

 

 

 

“Vậy Mỗ Quang xin phép được gọi Kim huynh, còn tiểu đệ đã cứu ta là tiểu Kim được không ?”

 

 

“Không cần, ta không thích người lạ quá thân mật. Cứ gọi là ….”

Lệ Húc lạnh lùng sửa, cái gì mà tiểu Kim với cả đại Kim, nghe thật thối.

 

 

“Hảo, cứ gọi hắn là tiểu Kim, danh xưng này nghe rất ổn nha.”

Chung Vân cười hắc hắc híp mắt sảng khoái, điệu bộ phi thường cao hứng. Tên Mỗ Quang này lúc ban đầu nhất thời làm cho y có chút không vừa ý, bất quá đầu óc cũng thật thông minh, sớm đã nghĩ ra được tên gọi đáng yêu như thế cho Lệ Húc. Này cũng chẳng phải gì thân mật, chẳng qua chính là rất dễ khiến người  không quen biết nghe được sẽ hiểu lầm.

Tiểu Kim – Lệ Húc, thuộc sở hữu của đại Kim – Chung Vân ah.

 

 

 

— Hết chương 14 —

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: